Last updated: 15/06/2009 05:15:58

TIN TỨC THÁNG BA - 2009

 

31/03/2009

  Cộng đoàn Công giáo Việt Nam TGP Melbourne tĩnh tâm mùa Phục sinh

Cộng đoàn Công giáo Việt Nam, khu vực miền Tây thuộc TGP Melbourne sốt sắng tham dự tĩnh tâm, hoà giải đón mừng Đại Lễ Phục sinh Năm 2009.

 

Melbourne, vào lúc 7 giờ 30 tối, Thứ Ba Ngày 31 Tháng Ba Năm 2009. Tại nhà thờ Our Lady, Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu giúp Vùng Maidstone. Rất đông giáo dân Công giáo Việt Nam khu vực Miền Tây thuộc TGP Melbourne đã về tham dự tĩnh tâm và lãnh ơn hoà giải, để dọn mình đón chờ ơn hồng phúc mừng đại lễ Chuá Phục sinh Năm 2009.

 

Chúng tôi nhận thấy đủ mọi thành phần dân Chuá trong khu vực. Từ cụ ông, cụ bà, có cả các cụ già phải dưạ vào xe đẩy, các vị trung niên, các thanh niên nam nữ, đến các em trong độ tuổi thiếu niên, thiếu nhi, cùng theo gia đình đến để dự tĩnh tâm và hoà giải.

 

Trong dịp này, Linh mục quản nhiệm Philip Lê Văn Sơn đã mời các linh mục Việt Nam trong Tổng Giáo Phận Melbourne về giúp cha, cùng ban phép hoà giải cho đông đảo giáo dân trong khu vực trách nhiệm cuả ngài.

 

Ngoài linh mục Brian Cosgriff. Chánh xứ Giáo xứ Đức Mẹ Hằng cứu giúp, chúng tôi còn được quý cha sau đây đến giúp trong ngày tĩnh tâm hoà giải:

 

Linh mục: Vincent Lê Văn Hưởng Đại chủng viện TGP Melbourne. Và quý linh mục Trần Văn minh, Jos Mai Văn Thịnh, LM. Nguyễn Văn Cao và một cha khách mà tôi chưa biết tên, tất cả gồm 7 linh mục ngồi và đứng giải tội.

 

Sau bài đọc, Linh mục quản nhiệm Philip Lê Văn Sơn đã đọc lời Chuá cùng chia sẻ với mọi người về ý nghiã về lời cuả Chuá dậy. Sau đó, linh mục đã hướng dẫn mọi người thành tâm hối cải, cùng ăn năn xin Chuá thứ tha tội lỗi mà mọi người đã mắc phạm, để hưởng ân tha thứ cuả Thiên Chuá, Đấng nhân từ và hay thương xót sẽ xoá bỏ mọi lỗi lầm cuả chúng ta.

 

Sau nghi thức xét mình theo sự hướng dẫn cuả linh mục quản nhiệm Philip Lê Văn Sơn, mọi người cùng nghiêm trang xếp hàng trước các phòng cáo giảng trống để chờ tới lượt mình lên xin lãnh ơn hoà giải.

 

Bảy linh mục, tại bảy toà cáo giảng, nhưng vì số giáo dân đông, nên cũng phải gần hai tiêng đồng hồ, quý cha mới ban phép hoà giải cho hết số người tham dự.

 

Ra về mọi người hân hoan vì vưà nhận ơn thứ tha để được giao hoà cùng Chuá và tha nhân đón mừng Đại lễ Chuá Phục sinh Năm 2009.

 

Melbourne 31/3/2009.

 

Trần Văn Minh

 

31/03/2009

  Police arrest underground Zhengding bishop Jia Zhiguo

He was taken from his home by 5 police officers. For weeks, he had been under surveillance 24 hours a day, to prevent him from meeting with the official bishop, with whom he had reconciled on instructions from the Vatican. A blow to the Holy See's strategy of unifying the Chinese Church, while the meeting of the Plenary Commission on the Church in China continues at the Vatican. Bishop Jia Zhiguo was also taunted by the police.

 

Rome - Bishop Julius Jia Zhiguo, the underground bishop of Zhengding (Hebei), was arrested yesterday by police and taken away to an undisclosed location. The arrest took place in conjunction with the meeting at the Vatican of the Plenary Commission on the Church in China.

 

Yesterday afternoon at four o'clock (local time), 5 police officers and two vehicles appeared outside the bishop's home and took him to an undisclosed location. Bishop Jia, 74, suffers from various disturbances because of past imprisonments and his age, and the faithful of the diocese are concerned that this new arrest could endanger his life.

 

For years, Jia has endured arrest and isolation by the police, who have kept him away from his community for months. During these periods, the police have tried to indoctrinate him on the religious policies of the Party, and to force him to join the Patriotic Association (PA).

 

This time, the motives are even more serious, and strike at the heart of the Vatican's attempts to reconcile the official and underground Church in Hebei, the region with the highest concentration of Catholics.

 

Months ago, Jang Taoran, the bishop of Shijiazhuang (Hebei), the diocese of the official Church in the area, reconciled with the Holy See, and agreed - at instructions from the Vatican - to work with Bishop Jia Zhiguo, becoming his auxiliary bishop. Bishop Jia would become, instead, the ordinary bishop of the diocese, while remaining in the underground Church and without the recognition of the government.

 

The two bishops have met frequently, and have begun to construct a common pastoral plan. But as soon as the Patriotic Association became aware of these signs of reconciliation, it required the bishops to stop meeting together, and put them under police surveillance 24 hours a day. According to some local sources, the police told Bishop Jia Zhiguo that "this unity [editor's note: between the two bishops] is bad because it is desired by a foreign power like the Vatican. If there must be unity, it must come through the government and the PA." When Bishop Jia resisted joining the PA, the police began to laugh at the bishop, saying that the government will put another bishop in his place, and that for him "it is time to retire, since he is sick."

 

The meeting of the Vatican Commission on the Church in China, which will continue until tomorrow, was intended to address the issues involved in the implementation of the pope's letter to Chinese Catholics, which was published in June of 2007. In it, Benedict XVI had urged the official Church and the underground Church to foster reconciliation, and had called the ideals and the structure of the Patriotic Association "incompatible" with the Catholic faith, because it intends to create a national Church independent from the Holy See.

 

On the current situation of persecution of the Church in China, cf. also: AsiaNews.it, 30/03/2009 Persecution in China as Vatican meeting on China opens.

 

by Bernardo Cervellera

 

Source: AsiaNews.

 

31/03/2009

  Cảnh giác trước thủ đoạn mới của Cộng sản sau phiên tòa phúc thẩm vụ án Thái Hà

Vụ án Thái Hà đã đi vào lịch sử như một sự kiện khởi đầu cho một giai đoạn mà người dân Việt không chấp nhận sự gian manh đổi trắng thay đen của bộ máy tuyên truyền cộng sản, không chấp nhận những hành vi của những kẻ đại diện nhà nước lại chà đạp lên luật pháp của chính nhà nước ban hành, không chấp nhận hành vi lừa dối, sự gian trá của các chính trị gia cộng sản, không chấp nhận sự chà đạp nhân quyền một cách trắng trợn và hung bạo trong một thế giới văn minh mà cộng sản vẫn rêu giao là đang dẫn dắt quốc gia hội nhập sâu rộng… Vụ án Thái Hà đánh dấu một bước chuyển biến căn bản trong tư tưởng người dân Việt trước bạo quyền cộng sản.

 

Sau một hồi dùng các thủ đoạn đê hèn, chà đạp lên luật pháp của chính mình ban hành, cộng sản ngày càng lộ mặt gian manh … Các phiên xử sơ thẩm, phúc thẩm vụ án Thái Hà rõ ràng là những “vở tuồng” mà ai cũng biết trước kết thúc.

 

Nhưng một điều cộng sản không ngờ tới là các bị cáo cùng cộng đồng dân Chúa không run sợ mà họ biến các “tấn tuồng tư pháp” này cuộc biểu dương lực lượng của người công chính. Trong số những người đi cổ vũ cho các bị cáo tại phiên toà, người ta thấy có mặt rất nhiều dân oan trong đó có cả nhà sư Thích Đàm Bình … Chính nghĩa có sức thu hút con người bất kể họ theo tôn giáo nào.

 

Một điều cộng sản cho là nguy hiểm là nhiều người dân sau khi chứng kiến vụ việc đã hiểu ra cách thức đấu tranh bất bạo động, biết cách đoàn kết bảo vệ lẫn nhau chống lại công an, kiên trì giải thích lẽ phải, kiên trì theo đuổi đấu tranh bất bạo động… Họ cũng biết rằng nếu không tranh đấu, không bao giờ cộng sản trả lại nhân quyền cho họ cả …

 

Theo giới phân tích chính trị độc lập tại Hà Nội, ông Nguyễn Tấn Dũng ngay từ đầu đã muốn giải quyết vụ việc theo chiều hướng đấu dịu. Nhưng không phải ông ta muốn bênh người Công Giáo, hay ông ta ngộ ra chân lý, mà chỉ đơn thuần là ông ta không muốn nhiệm kỳ thủ tướng thêm những rắc rối mà vốn khởi đầu đã không suôn sẻ, trong nội bộ cộng sản việt nam và trên trường quốc tế…

 

Với bản chất của những kẻ chuyên dùng thủ đoạn đê hèn, các chính trị gia cộng sản cảnh giác với các đối thủ trong đảng không kém với “các thế lực thù địch” bên ngoài. Họ thường không đối mặt trực diện khi tranh đấu nội bộ, cho dù họ đã có đủ tài liệu để kất luận vấn đề… Trước một vấn đề và trước một đối thủ trong đảng, họ vẫn có lối hành sử cứ để hậu quả sảy ra rồi mới chính thức lên tiếng, vừa dễ hạ bệ đối phương, vừa tránh phải “đứng mũi chịu sào” giữ an toàn cho mình…

 

Vụ việc Thái Hà – Toà Khâm Sứ tuy được thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng quan tâm, nhưng về nguyên tắc nó được “lãnh đạo tập thể” là bộ chính trị chỉ đạo đường lối và giao việc cho Hà Nội. Đây là qui định phân cấp phân quyền mà thực chất là phân chia lãnh địa, quyền lợi giữa các phe nhóm cộng sản …

 

Nay khi phiên toà phúc thẩm đã kết thúc, mặc dù quan chức cộng sản Hà Nội áp dụng bao nhiêu thủ đoạn không những chẳng hữu hiệu, mà lại càng thúc đẩy giáo dân quyết đi tìm công lý bất chấp việc bị tước đoạt cả quyền hỗ trợ tư pháp từ phía luật sư… Các chính trị gia cộng sản trung ương mới bắt đầu đánh giá lại sự việc. Ông Nguyễn Tấn Dũng chất vấn quan chức Hà Nội về những việc làm thời gian qua của chính quyền Hà Nội, đặc biệt là việc quan chức Hà Nội cắt đất công viên Thống Nhất xây khách sạn Novotel Hanoi on the Park, một việc làm lố bịch và mâu thuẫn với những tuyên bố thu hồi hai khu đất của TGP HN để làm công viên tăng thêm diện tích cây xanh cho Hà Nội… Và vấn đề năng lực lãnh đạo, sự nhạy bén chính trị của đám quan chức Hà Nội được Dũng đặt ra cho những mục đích riêng của ông ta…

 

Ngay trước phiên toà phúc thẩm, PA 38 - Công an Hà Nội đã cho cán bộ gặp gỡ các linh mục để “bày tỏ sự quan ngại của chính quyền Hà Nội về tình trạng căng thẳng kéo dài của vụ việc Thái Hà – Toà Khâm Sứ”. Hiểu cho đúng thì đây là một chiêu thức nữa được họ đem ra “thử nghiệm”. Không đánh được thì quay sang đàm. Nhưng họ chỉ cho cấp thấp nhất đặt vấn đề đàm phán… Cũng như trước phiên xử phúc thẩm, họ để mấy tên cán bộ tập sự nhãi nhép của toà án Hà Nội đến tận nhà các bị cáo để đặt vấn đề hãy chấp nhận sự vắng mặt của luật sư Lê Trần Luật. Đây là một thủ đoạn của cộng sản nhằm thăm dò các giáo sĩ Công Giáo, thông qua đó để tìm hiểu thêm về nội tình giáo hội Công Giáo Việt Nam trước bạo quyền cộng sản. Việc đàm phán giải quyết căng thẳng nếu có, cũng lại chỉ như những cuộc hội đàm giữa nhà nước với Vatican mà thôi: “Chủ động đặt vấn đề và tiến hành đàm phán, đưa ra các quan điểm giải pháp để thăm dò đối phương… nhưng không tiến tới bất kỳ một thoả thuận nào kể cả thời gian và địa điểm cho lần gặp gỡ sau… “

 

Mặt khác cộng sản sẽ coi phiên toà phúc thẩm là sự đã rồi, án phúc thẩm có hiệu lực thi hành ngay không thể cải sửa… Trên cơ sở đó cơ quan hành chính sẽ đẩy trách nhiệm sang cơ quan tư pháp, cơ quan cấp trên sẽ đẩy trách nhiệm cho cấp dưới… Một hồi đẩy qua đẩy lại, cộng sản sẽ viện ra lý do nguyên tắc tổ chức, viện ra lý do mâu thuẫn quan điểm giữa các phe nhóm cộng sản… Để thuyết phục người Công Giáo hãy bỏ qua vụ án này… Theo cộng sản, như thế là nó đã thắng, và nó sẽ lại chỉ đạo các cơ quan tuyên truyền rêu rao về “sự cúi đầu nhận tội” của người Công Giáo… Dùng nó để lòe bịp đe doạ dân oan khác…

 

Công lý, sự thật không thể là cái mang ra thử nghiệm, chờ hậu quả sảy ra để các chính trị gia cộng sản hạ bệ nhau… Người dân không thể là con tin của các thủ đoạn tranh giành quyền lợi, quyền lực giữa các phe phái cộng sản… Nhân quyền lại càng không phải là thứ để chà đạp sau đó xin lỗi một cách lén lút, rồi hoà giải, hoà hợp, xí xoá… Người Công Giáo trong khi thực hành lời Chúa với đức khoan dung Kitô Giáo, cũng cần thận trọng để thuận lời Chúa dạy: “Của Thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em".

 

Lê Sáng

 

Source: VietCatholicNews.

 

30/03/2009

  VIETNAM  Ha Noi Court upholds verdicts against Catholics

BANGKOK -- The Ha Noi city court has upheld suspended prison sentences a lower court gave to Catholic defendants charged with causing social disturbance and damaging public property.

 

The People's Court of Ha Noi City upheld the Dong Da District Court verdicts on the eight defendants, who were among hundreds of Catholics who occupied a plot of former Church land last August. The government had confiscated the land, near the Redemptorist-run Thai Ha church, in the early 1960s.

 

After finding the eight guilty on Dec. 8, the district court handed seven of them suspended prison sentences ranging from 12 to 17 months, and let the other off with a warning. The defendants appealed to the city court.

 

Redemptorist Father Pierre Nguyen Van Khai, one of four Redemptorist priests allowed to attend the five-hour appeals hearing on March 27, told Catholics the eight defendants protested the earlier verdict as unjust.

 

One of them, Nguyen Dac Hung, 32, told UCA News he was happy to witness to truth and did not care about the verdict.

 

A Church source said the defendants now plan to appeal to the higher Central Court.

 

Thousands of well-wishers clapped and welcomed the defendants and two of their Catholic lawyers after they left the Ha Noi court. They shouted phrases such as "justice for Thai Ha!" and "Innocent!," and gave the defendants flowers as they marched to the nearby Ha Dong Church for a thanksgiving Mass.

 

Redemptorist priests and priests from Ha Noi archdiocese concelebrated the Mass.

 

Father Khai told that congregation that injustice still exists, so they should continue to witness to justice and truth by praying for the authorities, loving people and doing charitable work.

 

Prior to the court hearing, 1,000 Catholics attending early morning Mass and accompanied the eight defendants in procession for about seven kilometers through the streets from the Thai Ha church to the Ha Noi court.

 

Led by five Redemptorist priests, the defendants and supporters carried cycad leaves -- a traditional symbol of martyrdom -- along with crosses and images of Mary, Queen of Peace, and Our Lady of Perpetual Help. They also carried placards that read "Justice -- Peace -- Truth," "We are innocent," "We love you" and "Witness to the truth." The four women defendants wore red ao dai, traditional Vietnamese attire.

 

About 1,500 public security officials had erected iron barricades on streets to prevent people from coming near the court. Catholics reported that many plainclothes police officers who took videos and photos of the crowd also carried Marian images.

 

While the trial was in progress, thousands of supporters recited the rosary, sang hymns and prayed for the defendants. Many ate lunch they had brought with them at a public garden near the court house, while some ate bread and drank bottled water that others provided them.

 

On the night before the trial, about 3,000 Catholics attended a Mass at the Thai Ha church and prayed in front of the Marian statue in the compound.

 

Source: UCANews.

 

30/03/2009

  Đói Công Lý thèm Sự Thật

Ở các phiên tòa khác, người ta thấy đám đông đến xem hoặc do hiếu kỳ hoặc do có liên quan trực tiếp đến quyền lợi của mình. Còn các bị cáo đôi khi cúi mặt lầm lũi bước, hoặc kéo áo che mặt để tránh những cái nhìn soi mói hoặc những ống kính đổ dồn về phía họ.

Phiên tòa phúc thẩm xét xử 8 giáo dân anh hùng trong vụ án Thái Hà vừa qua thật đặc biệt. Các bị cáo ăn mặc đẹp và tươi cười như đi trẩy hội. Còn giáo dân, không ai bảo ai. Họ nối đuôi nhau để hòa vào dòng người đông đảo cùng với 8 giáo oan diễu hành trên đoạn đường dài tiến về tòa án. Không phải là một đám đông tụ tập ô hợp, đàng này họ có chung một con đường, một niềm tin và một khát vọng. Đoàn người bước đi miệng hát thánh ca, tay cầm cành vạn tuế, ngực đeo Thánh Giá hoặc ảnh Đức Mẹ Công Lý. Hơn bao giờ hết họ có một khát vọng cháy bỏng về Công Lý.

Khát vọng này còn cao quý hơn rất nhiều so với nhu cầu ấm no. Chẳng thế mà họ sẵn sàng hy sinh thời gian, bỏ công ăn việc làm, chấp nhận nguy hiểm có thể xảy đến bất cứ lúc nào, quên đi cái đói và cái nắng nóng để cùng nhau lên đường đi tìm công bằng, lẽ phải và sự thật.

Khát vọng Công Lý cũng cao thượng hơn nhiều khát khao chiến thắng của đội tuyển Việt Nam trong các trận túc cầu. Người ta nhìn thấy trong đoàn người đi tìm Công Lý đầy đủ các thành phần: lớn bé già trẻ, đàn ông phụ nữ, người giầu kẻ nghèo... Họ là những người lao động nhà quê lam lũ, là những bà cụ già đạo đức, là những bạn trẻ nam nữ đầy nhiệt huyết…Lại còn biết bao « dân cư mạng » ăn ngủ đứng ngồi không yên để dán mắt vào màn hình vi tính mà theo dõi kết quả Công Lý.

Trong khi đó, phần lớn chỉ có các bạn trẻ và những người hâm mộ môn thể thao vua mong đợi chiến thắng tưng bừng của đội tuyển. Đấy là chưa nói đến dân cá cược chờ đợi một chiến thắng không hoàn toàn với mục đích danh dự quốc gia hay vì màu cờ sắc áo. Không thiếu những chuyện đau buồn về tai nạn giao thông do những « anh hùng xa lộ » say men chiến thắng gây ra.

Cách thức diễu hành trên Đường Công Lý đẹp đẽ hơn nhiều so với các cuộc ăn mừng chiến thắng của đội tuyển Việt Nam và khác hẳn bầu khí dịp lễ hội hoa tại thủ đô Hà Nội. Ngoài những lời kinh tiếng hát du dương trầm bổng, mọi người cùng nhau sánh bước, tôn trọng luật giao thông, giữ gìn vệ sinh công cộng. Đấy là chưa kể những chuyện « bên lề » đầy hóm hỉnh và những lời ăn tiếng nói cũng như những cử chỉ chứa đựng đầy tình nhân loại dành cho những người đang thi hành nhiệm vụ.

Cùng chịu chung số phận với thế giới trong cuộc khủng hoảng tài chính kinh tế, Việt nam đang phải đối diện với những cuộc khủng hoảng khác trầm trọng hơn rất nhiều. Đó là cuộc khủng hoảng niềm tin của người dân đối với giới lãnh đạo.

Cứ nhìn vào hố sâu ngăn cách như trời cao với vực thẳm giữa mức sống của giới lắm của nhiều tiền và giới « chủ nhân » của đất nước thì không ai tránh khỏi những bức xúc. Giầu có bằng con đường tài năng, cần mẫn và chính đáng thì chẳng có gì để nói. Đàng này, sự phân cấp giầu nghèo phần lớn do bất công xã hội gây ra. Trên đường đi tìm sự giầu có, phó thường dân nếu không bị gạt ra bên lề thì cũng bị bỏ rơi ở tốp cuối.

Không còn tin vào những lời nói dối ngọt ngào, người dân nắm tay nhau để đi đòi những quyền căn bản tối thiểu của con người. Với họ, trước những bất công và gian dối trong xã hội, Giáo Hội luôn là điểm tựa vững chắc về niềm tin và niềm hy vọng. Ngưỡng cửa của những khách sạn sang trọng, nhà hàng nổi tiếng, hay những tụ điểm dành cho những giới quý tộc không cho phép họ đặt chân đến. Trong khi đó, cánh cửa của các nhà thờ vẫn rộng mở để đón tiếp họ. Thật đơn giản, Giáo Hội là của những người nghèo. Chính vì thế, Giáo Hội luôn thi hành sứ mạng ngôn sứ trong việc lên tiếng chống lại những bất công xã hội và bảo vệ những kẻ cô thế cô thân.

Đoạn đường mà tám vị anh hùng của giáo xứ Thái Hà và tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà cùng với những anh chị em đồng đạo đã đi hôm 27 tháng 3 vừa qua đã mở ra cho dân tộc Việt Nam và người dân Việt yêu dấu một con đường tràn trề hy vọng. Công lý vẫn đang ở phía trước. Chúng ta hoàn toàn có quyền tin tưởng vào sự tươi sáng ngày mai. Ngày đó:

Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ
Hòa Bình, Công Lý đã giao duyên.
Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp.
Công Lý nhìn xuống tự trời cao. (Thánh Vịnh 85,11-12)

Vâng, để có được tương lai tươi đẹp như vậy thiết tưởng rất cần sự đóng góp tích cực của mỗi chúng ta. Công Lý, Sự Thật và Hòa Bình là quyền rất chính đáng của con người. Tuy nhiên đó cũng là bổn phận làm chứng của mỗi Kitô hữu.

Đường Công Lý.
 

Source: VietCatholicNews

 

30/03/2009

  NHỮNG CẢNH TƯỢNG CHƯA BAO GIỜ TỪNG THẤY

Sự thật- Công lý và hoà bình đó là niềm khao khát của toàn thể nhân loạị. Mặc dù, đó là niềm khao khát chính đáng nhưng dường như nó đã trở nên ngạt thở giữa một xã hội đầy dẫy sự gian dối và bất công. Nhưng không phải thế mà ngăn chặn đựợc những bước chân đi tìm SỰTHẬT- CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH. Xoay quanh chặng đưòng ấy là những cảnh tượng mà tôi thấy và cảm nhận được. Xin muợn lại lời của nhà văn Nguyễn Tuân trong truyện ngắn “ Chữ người Tử Tù” khi miêu tả về nhân vật của mình là Huấn Cao cho Chữ viên Quản ngục, một hành động thật thanh cao và đẹp mắt đến nỗi mà ông phải thốt lên:” Một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”. Mặc dù, ngày 27/3 lich sử theo vật lý đã qua đi nhưng nó sẽ đọng mãi trong tôi và mọi người, khiến hôm nay tôi lại phải thốt lên một lời từ sâu thẳm tâm can: “Những cảnh tượng này chưa bao giờ từng thấy”

Cảm tạ Chúa đã dẫn con đến Thái Hà để con biết đựơc thế nào là ánh sáng và bóng tối, sự thật và gian dối…

Sáng ngày 27-3 theo sự thôi thúc của con tim tôi và những người anh em cũng có mặt tại Thái Hà lúc 4h45p. Không khí lúc này nhìn chung thật yên ắng, 8 anh chị em chuẩn bị ra phiên toà cùng những người yêu sự thật- công lý- hoà bình bước vào Thánh lễ đồng tế trong bầu khí thật linh thiêng, trong niềm tín thác vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa là Cha. Trong nhà thờ là một bầu khí BÌNH AN_ HIỆP NHẤT, mọi người cùng nhau dâng lên Thiên Chúa là Cha - Đấng tạo tác muôn loài những lời ca tụng và lời cầu nguyện làm ngây ngất cõi lòng. Nhưng dưòng như bên ngoài lại là một thể giới đầy sự hỗn tạp, tôi thấy lâu lâu có cái gì đen đen cứ thoi thóp, nhấp lên, rồi nhấp xuống qua mấy song sắt của bức tường nhà thờ. Tôi tò mò đặt mấy câu hỏi: “Quái lạ, cái gì nhi?….Một lúc sau, tôi mới nhận ra đó là mấy cái đầu người. Tôi phải nói là đầu người vì tôi không nhìn thấy gì thêm ngoài nó. Nhưng rồi tôi đặt câu hỏi tiếp: Đầu của ai vậy nhi? một lúc suy nghĩ tôi tự tìm cho mình câu trả lời: “ A! đó là đầu của mấy chú công an” Tự trả lời cho mình nhưng vẫn chưa thoả mãn rồi lại đặt câu hỏi: “Mấy chú Công an kia có đầu không nhi?” Chẳng cần suy nghĩ lâu tôi cũng trả lời cho mình, thực ra “Có đầu mà lại không có đầu” Bởi lẽ, Cảnh cửa nhà thờ thì vẫn mở mà cổng nhà thờ thì lại mở to hơn, rộng rãi đón chào tất cả mọi người không phân biệt ai. Mấy chú Công an kia biết rõ văn minh lịch sự là thế nào? tại sao lại làm thế? họ làm gì ngoài kia mà cứ rình mò như kẻ trộm vậy? họ đi lễ ư? trước đây họ có đi lễ sáng đâu? Sao hôm nay mấy chú đạo đức thế vậy nhỉ? Và đây là cảnh tượng đầu tiên làm tôi sững sờ, ngạc nhiên.

Đúng 6h Cộng đoàn cùng nhau xuất phát lên đuờng, không chỉ người trẻ, nhưng cả người già, không chỉ người tri thức nhưng cả người không biết chữ.. đủ mọi thành phần trong xã hội đã hiệp nhất với nhau trong cùng một Đức Tin và Đức mến sánh bước lên đường đi tìm Sự thật- công lý và hoà bình. Một cảnh tượng tuyệt đẹp trong mắt mọi người đó là những cành Vạn Tuế trên tay, ngực đeo ảnh Nữ vương- công lý và hoà bình của Cộng đoàn dân Chúa. Chân bước khoan thai, nhịp nhàng, miệng hân hoan những bài Thánh ca ngất ngây lòng người như đang lên đền Thánh Giêrusalem đón nhận ân phúc Chúa Trời. Nhưng họ cũng không quên cầu xin Đức Maria- Nữ vương Công lý và hoà bình đoái thương đến dân tộc Việt Nam: “ Mẹ ơi đoái thương xem nước Viêt Nam, trời u ám, bất công lan tràn; Mẹ hãy đưa tay ban phúc bình an, cho Việt Nam qua phút nguy nan”

Họ biết được mình đang đi theo con đường Chúa đã đi và đã nghe lời mời gọi của Thầy Chí Thánh GiêSu “ Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác Thập Giá mà theo Ta. Quả thực, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm, thì sẽ cứư được mạng sống mình” Chính những người đi tìm công lý-sự thật và hoà bình đây có phải họ đã quên đi chính mình?. Họ đã đi theo con đường nào vậy? Có phải con đường mà Chính Thầy Giê su đã đi: "Con người sẽ phải chịu đau khổ nhiều, sẽ bị các kỳ lão, các thượng tế, các luật sĩ chối bỏ, và giết đi, nhưng sau ba ngày sẽ sống lại".

Thập giá và chén đắng xưa kia Chúa đã vác và uống là vậy. Hôm nay, các Linh mục, Giáo dân Thái Hà và những người khao khát chính nghĩa trên con đuờng đi tìm Sự thật- công lý và hoà bình, họ cũng đã chịu vác Thánh giá, đã phải uống những chén đắng như Chúa ngày xưa là bị lăng nhục, bị đe doạ…….nhưng họ đã trở nên những vị ngôn sứ của thời đại, vị chứng nhân cho sự thật- công lý và hoà bình. Thật sự trở nên một vị ngôn sứ hôm nay thì phải chấp nhận đau thương. Hôm đó, quảng đường từ Thái Hà đến toà án thành phố Hà Đông dài đến cả hàng chục cây số những người chân chính ấy đã nhận đuợc biết bao lời nói từ những người bên vệ đường: “Họ đi như thế chắc là đựợc nhiều tiền lắm nhỉ? Có người trả lời: Chắc là được một trăm” Có phải là vì một trăm ngàn chăng? Thật ra những người đi bộ trong quảng đưòng dài ấy ngoài 8 bị cáo, các Cha dòng Chúa Cứu Thế là cả hàng ngàn người cùng đi, hỏi nào có ai nhận đươc một khoản lợi lộc vật chất gì đâu. Để đáp lại những lời nói đầy miệt thị ấy thì những cành Vạn Tuế biểu tượng cho hoà binh, những tấm ảnh Đức Mẹ Nữ vương - công lý và hoà bình sáng ngời ngợi mà họ đeo trong lồng ngực, cùng những ánh mắt đầy hiền hoà và thật thân tình đáp lại, trái với những gì mà người đời thường làm. Thật là một cảnh tượng chưa bao giờ từng có

Đoàn người hôm đó có phải họ muốn biến mình thành MUỐi, thành MEN trên con đưòng đi tìm Sự thật- công lý và hoà bình hay chăng? Một quy luật thực tại đó là cần có những hạt giống thối đi thì mới đâm chồi nảy lộc được. Nhìn lại chặng đường phát triển của Giáo hội Việt nam đã có biết bao máu của các Thánh Tử đạo đã đổ xuống, nhờ vậy mà hôm nay chúng ta được thừa hưởng hoa trái của các Ngài. Gợi cho tôi nhớ lại câu Thánh vịnh thật ngân vang:

Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,

Mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.

Họ ra đi, đi mà nức nở,

Mang hạt giống vãi gieo;

Lúc trở về, về reo hớn hở.

Đoàn người tiến bước đi tìm sự thật- công lý và hoà bình làm tôi cứ tưởng như ĐẠO BINH THIÊN QUỐC. Đúng 8h thì đoàn người cũng có mặt tại nơi mà 8 anh chị em sắp ra phiên toà của thế gian, nếu ai có mặt ở đó thì cũng đều cảm nhận được những dòng lệ chứa chan NƯỚC MẮT VÀ HẠNH PHÚC. Tôi thì không thể diễn tả đựơc cảm xúc tuôn trào lúc ấy vì cảm nhận được sự hiệp nhất của Giáo hội Chúa và dường như giờ này đây câu nói của Đức Giám Mục Giáo Phận Vinh đã trở nên châm ngôn sống cho mọi người Kitô hữu khắp muôn nơi và cho mọi thời đại:“Việc của Thái Hà cũng là việc của Vinh và việc của Vinh cũng là việc của Thái Hà” Bởi vì, khi đến trụ sở của phiên toà tôi không biết họ từ đâu đến nhưng những dòng người từ bên này vẫy tay chào dòng người bên kia bằng những cành vạn tuế tuyệt đẹp, và những câu khẩu hiệu SỰ THÂT_ CÔNG LÝ _ VÀ HOÀ BÌNH.. Thật là một cảnh tượng tuyệt vời như đang đóng phim vậy

Dòng người đã không hoà quyện được với nhau, những câu khẩu hiệu bên này SỰ THẬT bên kia cũng có SỰ THẬT, bên này có HOÀ BÌNH thì bên kia cũng có HOÀ BÌNH, bên này có CÔNG LÝ thì bên kia cũng có CÔNG LÝ. Nhưng những dòng chữ cùng với dòng người kia đã không nối lại được với nhau, đang bị chia cắt bởi một lực lưỡng cảnh sát cơ động dày đặc. Điều đó, cũng phán ánh một thực trạng về sự thật – công lý – hoà bình mà mọi người đang đi tìm, đang muốn đến với nhau nhưng đang có một thế lực trần gian ngăn cản. Thật là một cảnh tượng bất công chưa từng thấy.

Phiên toà ngày hôm đó rồi cũng đến hồi kết thúc. Kết quả là y án đó như một lời mời gọi hãy tiếp tục ra đi làm chứng cho SỰ THẬT_ CÔNG LÝ VÀ HOÀ BÌNH. Nhưng trong niềm tin như Cha bề trên Dòng Chúa cứu Thế đã thốt lên trong buổi tối cầu nguyện cho 8 anh chị em trước ngày ra phiên toà một lời mà đến giờ này tôi vẫn còn nghe âm vang bên tai: “Hôm nay đây chúng ta tin rằng Thiên Chúa và Mẹ Người đã nhận lời chúng ta cầu nguyện, chúng ta sẽ chiến thắng không theo cách của người đời nhưng tin tưởng trong đường lối của Thiên Chúa”

Lạy Chúa! những cảnh tượng chưa bao giờ con thấy và cảm nghiệm được. Thì hôm nay, Chúa đã cho con đuợc thấy, xin cho con khi thấy rồi cũng biết cầm lấy ngọn đèn sáng trong tay đi tìm SỰ THẬT- CÔNG LÝ VÀ HOÀ BÌNH.

Thái Hà 29/3/2009

Jos. Thông.

 

Source: VietCatholicNews

 

29/03/2009

  Bài giảng thánh lễ tạ ơn và cầu nguyện cho giáo dân Thái Hà - DCCT Saigon 29.3.09

Kính thưa Ông Bà và Anh Chị Em thân mến,

Chiều ngày 26 tháng 3 trước ngày xử án, chúng ta được mời gọi đến đây để cầu nguyện cho anh chị em chúng ta ở Thái Hà, cầu nguyện cho công lý, cho sự thật được thể hiện trên quê hương đất nước Việt Nam. Hôm nay sau ngày xử án chúng ta lại họp nhau đây để tạ ơn Chúa. Có người thắc mắc đặt câu hỏi: “bị xử y án là bản án như khi xử ở toà sơ thẩm thì tạ ơn làm gì ? y án là thua rồi còn gì nữa mà tạ ơn?”.

Kính thưa Ông Bà và Anh Chị Em,

Vâng, đó là quan niệm thường tình mới chỉ nhìn mà không thấy, mới chỉ nghe mà không hiểu. Đó chỉ là cái lý lẽ của kẻ suy xét theo được thua, thành bại của người đời, của thế gian. Còn chúng ta, chúng ta không nói được thua ở đây. Chúng ta có chân lý, chúng ta có sự thật thì chúng ta có đủ mọi lý lẽ, có dư đầy lý sự để mà tạ ơn Chúa. Nếu chúng ta cùng đồng hành với anh chị em Thái Hà, với giáo dân tổng giáo phận Hà Nội bước theo Chúa Giêsu lên đường tìm chân lý, tìm sự thật, thì chúng ta sẽ nhận ra từng bước những lý do để tạ ơn Chúa. Bài Tin Mừng hôm nay như chỉ cho chúng ta thấy những lý do để ta tạ ơn.

Lý do thứ nhất: Chúa Giêsu là dấu chỉ cho người ta tìm đến.

Trong bài Tin Mừng có nói đến những người Hy Lạp về Giêrusalem chầu lễ và họ khát khao muốn gặp Chúa Giêsu. Họ nói với ông Philipphê: “thưa ông, chúng tôi muốn gặp ông Giêsu.” (Ga 12,21). Chắc chắn những người này đã nghe biết về Chúa và giờ đây họ muốn mặt giáp mặt để chiêm ngưỡng, để thấy “đấng đã trở nên dấu lạ cho họ vì các điều kỳ diệu ngài đã làm”.

Qua màn ảnh vừa trình chiếu, chúng ta đã thấy gì ? không chỉ có 8 con người khao khát đi tìm chân lý, mà có thể tới 8.000 con người già có trẻ có, nối gót hỗ trợ cho anh chị em mình đi tìm sự thật. Cả đoàn người đông đảo ấy đi hầu toà, họ không lầm lũi bước đi, trái lại với cành vạn tuế trên tay, với bộ cánh đẹp nhất ngày đại lễ, đầu cao mắt sáng, miệng tươi nở nụ cười luôn vang lên lời ca hoà bình. Chính với thái độ không khiếp sợ trước những dùi cui, kẽm gai, rào sắt, họ hăng hái hồ hởi tiến bước trong trật tự trên quãng đường dài. Đoàn người ấy đã thành dấu chỉ cho bao người dân khác trên đường.

Tạ ơn Chúa là dấu chỉ của chân lý, của sự thật lôi kéo chúng con đến cùng Chúa.

Tạ ơn Chúa đã ban sức mạnh Thánh Thần làm cho anh chị em chúng con khi đi tìm chân lý được trở nên dấu chỉ hùng hồn cho niềm khát khao chân lý cho muôn người.

Lý do thứ hai: Chúa Giêsu loan báo niềm hy vọng lớn lao sau cuộc thương khó.

Chúa phán với các môn đệ: “Thật Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không thối đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình, còn nếu chết đi nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Chúa Giêsu là hạt giống thân linh gieo vào lòng đất nhân loại. Ngài đã bị đè bẹp, bị chôn vùi để cho một Hội Thánh các tín hữu đông đảo nảy sinh và phát triển rộng lớn cho đến tận cùng cõi đất.

8 anh chị em chúng ta đã bị kết án cách bất công, bị trù giập một cách vô lý. Trước mặt người đời xem như họ đã bị đè bẹp, bị nghiền nát, bị thất bại vì đi tìm công lý mà không đạt được mục đích. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Sự thật vẫn hiển nhiên chói lọi như ánh mặt trời. Lời tuyên án bất công vẫn không là tiếng nói cuối cùng. Không ai có thể lấy bàn tay che kín mặt trời. Sự thật mà 8 con người nhỏ bé này tìm kiếm tưởng rằng đã bị mai một đi, thì giờ đây hàng ngàn hàng vạn và có thể nói hàng triệu con người trên thế giới được biết tới. “Hạt giống có chết đi nó mới sinh nhiều hoa trái.” Đó là một điều xem ra nghịch lý song lại là một lý do nữa để chúng ta dâng lời tạ ơn Thiên Chúa”.

Lý do thứ 3: Tương lai hạnh phúc Chúa hứa cho những người theo Chúa.

Chúa nói: “Giờ đây đang diễn ra cuộc phán xét thế gian này. Giờ đây thủ lãnh thế gian này sắp bị tống ra ngoài” (Ga 12,31). Giờ mà Chúa Giêsu nói ở đây là giờ Chúa bị xử án chết treo thập giá. Đối với Chúa giờ tử nạn lại chính là “giờ Con Người được tôn vinh” (Ga 12,23). Bởi chính giờ đó Chúa Giêsu hoàn tất sứ mạng Chúa Cha trao phó để cứu chuộc nhân loại. Chúa Giêsu đã trở thành hy lễ dâng lên đẹp lòng Chúa Cha và là giá chuộc nhân loại. Đó là giờ Chúa Cha tôn vinh Người.

Giờ đó là giờ Chúa Giêsu bị thế gian xử án, thì ngược lại cũng là giờ thế gian bị xét xử và bị kết án vì tội ác của nó, vì đã lên án chết cho người vô tội, người công chính, người lành. Án xử dành cho thủ lãnh thế gian này là: “Bị tống ra ngoài”. Nó không còn được ở trong nhà Cha nữa mà phải vào nơi khốn nạn đời đời chỉ có khóc lóc và nghiến răng, nơi có lửa không hề tắt.

Giờ đó là giờ Chúa Giêsu bị treo trên thập giá. Chúa đã hứa với các môn đệ: “Một khi được giương cao lên khỏi mặt đất tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12,32). Chúa Giêsu được giương cao lên có nghĩa là Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào thập giá và được tôn vinh bên Chúa Cha, Chúa Giêsu cũng kéo chúng ta vào cuộc thương khó với Người để được vươn tới vinh quang nước trời.

Trở lại với phiên toà xử 8 anh chị em chúng ta. Một nhân chứng tại chỗ đã mô tả cho thấy thật tội nghiệp cho vị thẩm phán: chính ông mới là bị cáo trong phiên toà này với bộ mặt căng thẳng thểu não. còn 8 anh chị em chúng ta dù bị kết y án, nhưng khi ra khỏi toà đầu ngẩng cao, hân hoan đón nhận những đóa hoa chúc mừng.

Thưa ông bà và anh chị em tất cả những lý do đó không đủ để chúng ta chúc tụng, ngợi khen, cảm tạ, tri ân Thiên Chúa chúng ta sao ?

Hãy tạ ơn Chúa đã cho chúng ta những anh chị em can đảm chịu khổ vì công lý.

Hãy tạ ơn Chúa vì anh chị em giáo dân Tổng Giáo Phận Hà Nội muôn người như một đã đồng tâm nhất trí yêu thương gắn bó với nhau đúng tinh thần gia đình của con một cha trên trời.

Hãy tạ ơn Chúa vì sự thật dù không được công nhận nhưng đã rạng ngời cho muôn người được biết tới.

Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa đã cho chúng ta họp nhau nơi đây để cùng anh chị em chúng ta cảm tạ ơn Chúa, để cùng được chung chia niềm hạnh phúc với anh chị em chúng ta.

Phần chúng ta những môn đệ của Chúa Giêsu Kitô, hãy can đảm tiến bước theo Ngài trên con đường chân lý. Con đường kiếm tìm chân lý, như chúng ta thấy, vẫn là con đường thiên lý, đường dài ngàn dặm. Chính vì vậy ngày hôm nay chúng ta cùng nhau tạ ơn Chúa vì một đoạn đường dài đấu tranh đã qua, song tương lai trước mặt vẫn đang chờ ta. Hãy cùng với 8 anh chị em Thái Hà, với anh chị em của Tổng Giáo phận Hà Nội và bao nhiêu anh chị em khác trên toàn cõi Việt Nam này, chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện cho Công lý và Hoà Bình sớm trở về trên quê hương Việt Nam. Hãy lên đường hành động cho công lý, cho sự thật.

Mỗi người trong hoàn cảnh cụ thể của mình hãy làm việc cho Chúa, hãy luôn là những chứng nhân của chân lý để xứng đáng được hưởng lời Chúa hứa hôm nay: “Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quí trọng người ấy” (Ga 12,26).
 

Lm Trịnh Ngọc Hiên dcct.

 

Source: VietCatholicNews.

 

29/03/2009

  Cộng đồng dân Chúa Sài Gòn hoà mình vào bầu khí phiên toà phúc thẩm

Hơn 3000 giáo dân Tổng giáo phận Sài Gòn đã tuốn về Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp DCCT để tham dự thánh lễ tạ ơn và thắp nến hiệp thông cầu nguyện với giáo dân giáo xứ Thái Hà chiều nay 29/3/2009. Mọi người như đang được hoà nhập vào thánh lễ tạ ơn của cộng đoàn dân Chúa thuộc Tổng Giáo phận Hà Nội tại Hà Đông và Thái Hà buổi chiều phiên toà phúc thẩm. Bài hát “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam” được cộng đoàn dân Chúa hát đi hát lại mãi, không biết đến lúc nào mới ngừng nghỉ.

Khởi đầu lễ tạ ơn, các hình ảnh của phiên toà phúc thẩm tại Hà Đông, Hà Nội hôm 27/3 được trình chiếu với lời thuyết minh của người dẫn lễ. Cả cộng đoàn đông đảo như được đắm chìm trong bầu khí hào hùng, sôi động của phiên toà phúc phẩm khi các đoạn video được trình chiếu. Những tràng pháo tay dường như không ngớt vang lên sau mỗi hình ảnh và đoạn video sống động được trình chiều. Tràng pháo tay dài nhất với những lời trầm trồ tưởng thưởng dành cho hình ảnh cậu bé đeo biểu ngữ sau lưng: “Ông cháu vô tội”. Cộng đoàn cũng nổ tràng pháo tay giòn giã khi được xem đoạn video về các chiến sỹ công lý hiên ngang bước ra khỏi cổng toà và hình ảnh một nicô đầu đội nón tay cầm biểu ngữ: “Sự Thật”, đứng giữa các bạn trẻ Công Giáo.

Chủ tế thánh lễ đặc biệt tối nay vẫn là vị đứng đầu của Tỉnh DCCT Việt Nam, Lm Vinhsơn Phạm Trung Thành. Đồng tế với ngài là 9 linh mục cùng Dòng. Bài ca nhập lễ “Hãy trỗi dậy hỡi ai ngủ mê” đã làm cho bầu khí thánh lễ trở nên sốt sắng và bừng bừng hào khí. Vị giảng thuyết hôm nay là Lm Giuse Trịnh Ngọc Hiên, Giám đốc Học viện DCCT Việt Nam, cũng là vị giảng thuyết của thánh lễ hiệp thông cầu nguyện chiều 26/3/2009. Trong bài giảng, ngài đề cập đến ba lý do mà cộng đoàn cần hiệp thông tạ ơn với giáo dân Thái Hà nói riêng và Tổng giáo phận Hà Nội nói chung. Cuối bài giảng, ngài nhấn mạnh: “Con đường kiếm tìm chân lý, như chúng ta thấy, vẫn là con đường thiên lý, đường dài ngàn dặm. Chính vì vậy ngày hôm nay chúng ta cùng nhau tạ ơn Chúa vì một đoạn đường dài đấu tranh đã qua, song tương lai trước mặt vẫn đang chờ ta. Hãy cùng với 8 anh chị em Thái Hà, với anh chị em của Tổng Giáo phận Hà Nội và bao nhiêu anh chị em khác trên toàn cõi Việt Nam này, chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện cho Công lý và Hoà Bình sớm trở về trên quê hương Việt Nam. Hãy lên đường hành động cho công lý, cho sự thật.”

Kết thúc thánh lễ, cộng đoàn thắp nến, hát Kinh Hoà Bình tiến ra hang đá Đức Mẹ. Vì lượng người quá đông, nên dương như chỉ những người ngồi trong nhà thờ mới có nến trên tay. Đoàn rước gồm thánh giá đèn hầu, ngay sau đó là cha Giảm Tỉnh, các linh mục đồng tế, các tu sĩ DCCT (ước chừng 7 chục), sau đó là giáo dân. Tất cả những người ngồi ngoài được mời gọi yên vị, trong khi những người ở trong nhà thờ tiến ra với cả ngàn ngọn nến lung linh.

Trước hang đá Đức Mẹ, cộng đoàn hát vang: “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam, trời u ám, bất công lan tràn…” Lời ca tiếng hát át cả tiếng động cơ xe máy ồn ào ngoài phố Kỳ Đồng. Kết thúc buổi cầu nguyện tạ ơn, cha Giám Tỉnh ban phép lành cuối lễ và cảm ơn cộng đoàn dân Chúa đã đáp lời mời gọi của Tỉnh DCCT Việt Nam. Các linh mục, tu sĩ đã trở về Tu viện, nhưng đông đảo giáo dân vẫn lưu luyến, ở lại cầu nguyện trước hang đá Đức Mẹ. Lời ca “Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam” vẫn còn được cộng đoàn ngâm nga, tưởng chừng như không dứt.
 

CTV CSsR

 

Source: VietCatholicNews.

 

29/03/2009

  Giáo dân Thái Hà sẽ kháng cáo lên toà án tối cao?

Nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội tỏ ra lo sợ khi giáo dân Thái Hà có thể tiếp tục kháng án lên toà án tối cáo. Các cuộc trấn áp của nhà cầm quyền nhắm vào văn phòng luật sư pháp quyền của LS Lê Trần Luật là nhằm hạn chế khả năng trợ giúp của vị luật sự cùng đồng nghiệp của ông cho các giáo dân Thái Hà trong tiến trình tiến tới việc kháng án lên toà án tối cao. Tuy nhiên, trả lời phỏng vấn một số hãng thông tấn quốc tế như RFI, RFA…, các bị cáo giáo dân Thái Hà cho biết, họ vẫn cương quyết đi đến cùng trên con đường tìm kiếm công lý và có thể sẽ làm đơn kháng án lên toà án tối cao.

Trước khi phiên toà phúc thẩm diễn ra vào ngày 27/3, một số linh mục trong thành phố Hà Nội cho biết, công an PA 38 đã chủ động trực tiếp gặp gỡ các linh mục để bày tỏ sự quan ngại của chính quyền cộng sản Hà Nội về tình trạng căng thẳng kéo dài vụ việc Thái Hà – Toà Khâm Sứ. Một nhân viên của PA 38 nói thẳng với một linh mục chánh xứ trong thành phố Hà Nội rằng, các vị lãnh đạo nhà nước muốn “rút lửa” chuyện kiện cáo ở Thái Hà. Và vị linh mục này cũng hỏi thẳng nhân viên PA 38: “Nghĩa là các vị không muốn giáo dân chúng tôi tiếp tục theo đuổi việc kháng cáo đến cùng, phải không?” “Ông nói đúng” – Nhân viên PA 38 trả lời rất ngắn gọn.

Ngoài việc tìm cách “giảng hoà” với các giáo sĩ nhằm tác động đến giáo dân, chính quyền cộng sản Hà Nội lại tìm cách triệt hạ tất cả những thành phần cổ suý cho việc giáo dân Thái Hà đi đến cùng vụ án mà nhà cầm quyền đã “lỡ tạo ra”. Điển hình là vụ trấn áp văn phòng luật sư pháp quyền của Luật sư Lê Trần Luật thời gian vừa qua. Nhiều nhà phân tích tình hình cho biết, mục đích nhà cầm quyền cộng sản thời gian qua tìm mọi cách triệt hạ bằng được văn phòng luật sư pháp quyền của Luật sư Lê Trân Luật cốt không phải là bịt miệng luật sư này trong phiên toà phúc thẩm ngày 27/3, nhưng là cắt đứt sự trợ giúp của ông đối với giáo dân Thái Hà trong tiến trình kiện tụng tới Toà án tối cao

Dù nhà nước cộng sản có cố tình ngăn chặn mọi “thế lực” ủng hộ giáo dân Thái Hà kháng cáo lên toà án tối cao, thì khả năng có kháng cáo hay không lại tuỳ thuộc trực tiếp và hoàn toàn vào quyết định của 8 bị cáo giáo dân Thái Hà. Hai trong số 8 giáo dân này đã trả lời phỏng vấn của hãng thông tấn quốc tế RFI, RFA rằng họ đang tính đến chuyện kháng cáo lên cấp có thẩm quyền cao nhất trong hệ thống pháp luật Việt Nam.

Đến giờ phút này, sau những ngày diễn ra phiên toà phúc thẩm, rõ ràng tinh thần của cộng đồng giáo dân Tổng giáo phận Hà Nội nói riêng, của tất cả những người yêu công lý và sự thật nói chung, vẫn còn rất phấn chấn với cuộc lướt thắng của công lý và sự thật trên thế lực bóng tối và gian dối. Nhiều người có lẽ đang nghĩ đến cuộc biểu dương thứ ba của ánh sáng công lý-sự thật trên bóng tối gian dối-xảo trá. Nhưng, một số vị lãnh đạo trong Giáo Hội Công Giáo Việt Nam cho biết, phong trào công lý và sự thật trên đất nước này sẽ được hướng dẫn để đi vào chiều sâu của lòng người.
 

Thiên Bình.

 

Source: VietCatholicNews.

 

28/03/2009

  Đại Hội Acies Legio Mariae Sydney.

Sáng thứ Bảy 28/3/2009 các anh chị em hội viên Hoạt Động và Tán Trợ thuộc các Giáo Bankstown, Cabramatta, Fairfiled, Granville, Lakemba, Marrickville, Miller, Mt. Pritchard, Plumpton, và Revesby đã đến nhà thờ St. Therese Lakemba tham dự ngày Đại Hội Acies hàng năm của Legio Mariae. Sau khi chấm dứt giờ đền tạ dâng lên Đức Mẹ chuỗi Mân Côi Mùa Vui. Cha Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Tuyết Linh Hướng đã ban huấn từ và chia sẽ với các anh chị em Hội Viên về ý nghĩa của ngày Đại Hội, sau đó anh Trưởng Legio Mariae Trần Khôi Việt lên báo cáo những hoạt động của Hội Đồng Legio Maria Curia Nữ Vương Mân Côi TGP Sydney trong năm qua như thăm viếng những bệnh nhân ở bệnh viện và tư gia, thăm viếng những người già yếu trong Viện Dưỡng Lão, thăm viếng các gia đình không Công Giáo, ngoài ra Hội còn đảm trách những việc dạy Giáo Lý cho Thiếu Nhi và Tân Tòng, chia sẽ công tác Cộng Đồng và Giáo Đoàn v.v..

 

Kế tiếp là nghi thức tuyên thệ dâng mình cho Đức Mẹ, tất cả các Hội Viên tiến lên trước bàn thờ Đức Mẹ đặt tay lên Vesilium Quân Kỳ của Legio Maria đọc lời tuyên thệ. Sau khi chấm dứt nghi thức tuyên thệ, Thánh lễ cử hành gồm quý Cha Nguyễn Văn Tuyết, Cha Cựu Linh Hướng Nguyễn Thái Hoạch và Cha Cựu Linh Hướng Mai Đào Hiền cùng đồng tế. Trong bài giảng Cha Nguyễn Văn Tuyết đã dẫn thuật những thánh đức gương sáng của Đức Mẹ luôn khiêm cung và đồng hành với Chúa Giêsu Con Chí Thánh của Mẹ, Cha cũng khuyến khích tất cả các Hôi Viên hãy noi gương Đức Mẹ và luôn cầu nguyện chạy đến núp dưới bóng cờ của Mẹ Maria Vị Nữ Tướng Tối Cao của quân binh Legio Mariae.

 

 Trước khi kết thúc Thánh lễ, anh Trưởng Trần Khôi Việt lên ngỏ lời cám ơn quý Cha, quý Sơ và tất cả mọi người đã đến tham dự ngày Đại lễ Acies, quý ân nhân và ca đoàn thanh niên Legio Maria đã đóng góp lời ca tiếng hát trong Thánh lễ thêm phần trang nghiêm sốt sắng. Sau khi chấm dứt Thánh lễ mọi người đều ở lại qua bên hội trường của nhà thờ tham dự bữa ăn trưa thân mật và cùng thưởng lãm văn nghệ cây nhà lá vườn do các hội viên Legio trình diễn. Sau đó chấm dứt vào lúc 2pm.

 

Diệp Hải Dung

 

27/03/2009

  Police block Catholics from Vietnam court hearing

HANOI — Vietnamese police blocked about 1,000 Roman Catholics from converging on a Hanoi court Friday where they wanted to support eight fellow believers caught up in a land dispute.

AFP reporters saw hundreds of plainclothes and uniformed police, some carrying batons and wearing helmets. Barriers were erected about 200 metres (220 yards) from the complex to stop people approaching the trial area.

Singing from Bibles, the Catholics held paper signs reading: "Justice, truth" and "You are innocent". Another criticised what it called an "unjust" trial.

The Catholics and police stood quite close together as the court heard the appeal against the conviction of the eight in a land dispute with the communist state, but there appeared to be no tension between them.

The eight filed the appeal shortly after they were convicted in December of property damage and disturbing public order during vigils in protest at the seizure, decades ago, of church land by authorities.

They wanted the appeal court to declare them innocent, their main lawyer, Le Tran Luat, has said.

He was not in court Friday. He told AFP from his base in southern Vietnam earlier this week he could not defend his clients because police had "looked for all means to prevent me from going there."

On Thursday, he said Vietnamese authorities had ordered his office shut.

"It is unfair, this court. The main lawyer is not there. The court must announce that they are innocent," said one of the protesters, Nguyen Thi Xuan, 39.

Another, Vinh Son Vinh, 50, said he believed the Catholics would take their case to a higher court if Friday's appeal failed.

"Now we don't ask for the land. We ask for truth and justice... We come here to pray for the protection of our fellow Catholics," he said, wearing a picture of the Virgin Mary round his neck.

Journalists and a handful of diplomats were allowed in to watch the proceedings, but only via closed-circuit television and not from the courtroom itself.

The court president questioned the defendants, who admitted breaking bricks on a wall but said they were innocent. Witnesses told court that the protesters' singing and other noise disturbed local residents.

Nguyen Van Phuong, a Redemptorist priest who joined the crowd outside court, said some protesters who gathered Friday had come from outside Hanoi.

"We want the Vietnamese government to respect the Vietnamese Catholic congregation," said Phuong.

At their December trial, seven of the accused received suspended sentences of between 12 and 15 months, while one was given a warning.

All eight had admitted taking part in rallies calling for the return of a church property seized after the departure of Vietnam's former colonial power France in 1954.

The group, aged between 21 and 63, maintained they simply wanted to protect what they considered church property.

Vietnam, a unified communist country since 1975, includes Southeast Asia's largest Catholic community after the Philippines, with at least six million followers in a population of 86 million.

Most church lands, and many other properties, were taken over by the state after communists took power in North Vietnam in 1954.

The eight Catholics were convicted in connection with rallies at Hanoi's Thai Ha Redemptorist parish that reached their peak last August.

They were among thousands of believers who joined prayer meetings and peaceful rallies in Hanoi that began in 2007 calling for the return of seized church properties.

Religious activity remains under state control, but Hanoi's relations with the Catholic Church had improved before the wave of property protests.
 

Source: AFP

 

27/03/2009

  Phiên tòa phúc thẩm kháng cáo đã kết thúc. Với kết quả y án sơ thẩm.

Tin cập nhật lúc 15g15 ngày 27.3.09

Phiên toà án phúc thẩm 8 nạn nhân vì công lý Thái Hà vừa kết thúc. Hàng ngàn giáo dân ùa đến, đón chào 8 vị anh hùng cùng với hai luật sự can đảm của họ là Hoàng Cao Sang và Huỳnh Văn Đông.

Được biết, công tố viên của phiên toà đã đuối lý trước những biện luận hùng hồn, thuyết phục và xác thực của các luật sư bào chữa. Dù vậy, dường như bản án đã được viết trước. Kết thúc phiên toà phúc thẩm, chủ toạ công bố: y án sơ thẩm!

Đoàn người đông đảo hàng hàng lớp lớp cùng với các anh hùng công lý và hai vị luật sư tiến về nhà thờ Hà Đông. Lòng người nô nức vừa đi vừa hát, vừa hô vang: Công lý cho Thái Hà! Trắng án! Vô tội!...

Một bản kịch không biết của kẻ mạnh nào được bày ra: Một số kẻ lạ mặt xuất hiện ở nhà thờ Hà Đông trước khi đoàn giáo dân kéo về. Đám người lạ mặt bắt đầu quấy rối trước cửa nhà thờ. Ngay lập tức những thanh niên Công giáo ấp vào tóm cổ những kẻ lạ mặt. Các linh mục thấy tình hình căng thẳng liền ra can thiệp. Giáo dân ôn hoà, tha cho những kẻ định giờ trò quấy rối. Bản kịch của kẻ có quyền bị đổ bể!

Các linh mục tiến ra đón chào các nạn nhận công lý và hai vị luật sự. Những tràng pháo tay không ngớt vang dậy cả một khoảng trời. Không khí Hà Đông lúc này vốn đã nóng bởi ánh nắng mặt trời chói toà, lúc này lại càng bừng bừng, sôi động không lời nào diễn tả.

Sau một hồi ca hát, chúc mừng, hàng ngàn người ngồi kín trong nhà thờ tràn ra ngoài sân im phăng phắc, chuẩn bị tâm hồn dâng lễ tạ ơn Chúa, cám ơn Nữ Vương Công lý và Hoà Bình. Cha chánh xứ nhà thờ Hà Đông đang phải nằm viện từ mấy ngày nay, nhưng trưa nay ngài gắng hết sức trở về với giáo xứ và cùng với toàn thể dân Chúa từ khắp nơi trong Tổng giáo phận Hà Nội, cùng dâng lễ tạ ơn.

Chiều tối nay, những thông tin về thánh lễ tạ ơn tại nhà thờ Thái Hà và những thông tin khác xoay quanh phiên toà phúc thẩm sẽ được cập nhật đến quý vị. Chúng ta cùng hiệp lòng hiệp ý trong tinh thần liên đới, hiệp thông giữa các con cái Chúa, giữa những người con đất Việt chân chính.
 

PV VietCatholic.

 

Source: VietCatholicNews.

 

27/03/2009

  Appeal trial conducted without lawyer

A huge demonstration has been held in Ha Dong today to denounce the continual manipulation of the justice system by the Vietnamese communist government which has been expressing throughout the process leading to and during the court of appeal proceeding brought by the Thai Ha parishioners today.

In an open defiance against intimidation from Vietnamese authorities through state media, dozens of Redemptorists and diocesan priests led more than 5000 faithful to participate in a “highly spirited" demonstration 200m away from the court house.

At 6 o'clock, after the morning Mass, thousands of Thai Ha’s parishioners marched 12km from their church to the court house. They sang and prayed loudly along Nguyen Trai Street to gain attention of passer-bys.

Meanwhile, thousands of Ha Dong parishioners, who have repeatedly held prayer vigils at their presteby which has been seized legally by communists since 1977, joined Thai Ha’s parishioners in the electrifying demonstration being held in front of more than 1000 anti-riot police men equipped with specially trained dogs.

The night before the trial, VTV1- the same Television station which deliberately broadcasted falsely that the defendants had all pleaded guilty instead of reporting their pleas of innocence at the trial in lower court- had accused the Redemptorists of instigating their parishioners, those defendants " who were at the receiving end of the state's precious clemency, but foolishly gave in to the Redemptorists' instigation and committed disorderly conducts" The media outlet publicly questioned why the priests have not been arrested by now! Other state media outlets have shared the same language in a concerted effort to limit the number of Catholics whose their attendance is foreseeable.

Armed police was reportedly raid home in Ha Dong's neighborhoods where the trial would take place the next day. Few people were held in custody and others were expelled out of the area. Residents were warned not to allow anyone who had not registered with police to stay during the night at their homes or face severe punishment for their "not cooperating".

The Catholic defendants have obviously been deprived of their right to legal representation in accordance with due process as their principal lawyer, Mr. Le Tran Luat, could not attend the trial. Two other lawyers who have recently involved in the case advocated for 7 defendants. Nguyen Thi Nhi had to defend for herself as her only advocate, Mr. Le Tran Luat, had his license revoked.

The time period leading up to the trial has been marked by a crescendo of harassment and intimidation by Vietnamese authorities against Le Tran Luat, the attorney representing the defendants, including detention, searches, interrogation, phone threats, banning him from travelling to Hanoi, as well as taking away from him his license to practice. Against all this state media is carrying out a smear campaign against him as a person and a servant of the public.

It is outrageous that a week before the trial, Hanoi court officials contacted the defendants to inform them outright that there was a chance Mr. Luat would no longer serve as their legal counsel because the Ho Chi Minh City Police has been doing everything they can to prevent him from travelling to Hanoi.
 

J.B. An Dang.

 

Source: VietCatholicNews.

 

27/03/2009

  Tin tức từ phiên toà phúc thẩm lúc 12h30

Bây giờ là 12h30 tại Hà Đông, Hà Nội. Đến giờ này lượng người đổ về đây càng lúc càng đông. Các sinh viên từ các trường đại học lân cận cũng đổ ra, người thì đứng quan sát, người thì tham gia cùng với đông đảo giáo dân.

Thời tiết lúc này khá gay gắt. Ánh nắng mặt trời soi chiếu chói chang. Các nhân viên an ninh và cảnh sát cơ động, kẻ đứng kẻ ngồi vạ vật nơi các bóng râm. Giáo dân cũng đang tìm những bong mát trong vườn để nghỉ. Các bà các cô vẫn râm ran lời kinh mân côi cầu nguyện cho anh chị em của mình. Các thanh niên nam nữ không còn diễu hành nữa. Họ đang vui vẻ chuyện trò và ăn trưa với những tấm bánh mì và những nắm cơm mà các giáo dân khác mang theo.

Để giảm bớt lượng người đang phải đứng giữa trời nắng, cha quản hạt Hà Nội đang tổ chức thánh lễ tại nhà thờ Hà Đông. Lượng người tại khuôn viên vườn hoa và trên các con phố xung quanh toà án tuy thế vẫn đông đúc không thể ước chừng.

Tin tức từ trong toà án cho hay, từ sáng tới giờ xem ra toà vẫn chưa có đông thái gì lạ thường. Dường như phiên toà vẫn chưa đi đến đâu cả.
 

PV VietCatholic.

 

Source: VietCatholicNews.

 

27/03/2009

  Tin từ Toà phúc thẩm lúc 11h sáng ngày 27.3

HÀ ĐÔNG - Bây giờ là 11h tại Toà án Hà Đông. Giáo dân hầu hết tập trung trong vườn hoa, đang hát thánh ca dưới sự hướng dẫn của linh mục phó Bề trên Thái Hà Giuse Nguyễn Văn Thật.

Rất đông giới trẻ đã tham gia buổi cầu nguyện ngoài toà án hôm nay. Từ sáng tới giời họ không ngồi nguyên một chỗ. Họ mặc áo đỏ, xếp thành hàng 5-6, diễu hành trên các con phố xung quanh khu vực toà án với những băng rôn đỏ: “Chúng tôi vô tội”. Cảnh sát cơ động và lực lượng an ninh luôn bám sát họ. Máy quay phim chụp hình của cảnh sát chìm đôi khi dí sát vào mặt họ.

Lúc này là 11h15, tình hình có vẻ khá sôi động và có phần căng thẳng. Các linh mục và tu sĩ mặc áo dòng đen đang mời gọi bà con giáo dân ngồi lại trong khuôn viên vườn hoa. Cha Phó Bề trên Thật đang bắt nhịp và cất cao lời kinh hoà bình cho giáo dân cùng hát.

Điện thoại từ trong toà cho biết, hiện nay tình hình trong toà cũng đang khá căng thẳng. Có thể ba phương án được nêu ra: 1. Nếu các giáo dân chấp nhận cúi đầu nhận tội và khai ai là người cầm đầu thì được tha bổng hết. Các nạn nhân vì công lý vẫn kiên vững với lập trường của mình là việc làm của họ là không phạm pháp và không ai là người cầm đầu cả, mà công việc chung nhà Chúa thì mọi người cùng gánh vác. 2. Có thể tình hình bên ngoài căng thẳng qúa, thì Toà có thể vẫn ý án sơ thẩm. 3. Có thể phiên toà tiếp tục qua buổi chiều và giảm án sơ thẩm.

Lúc này, không khí bền ngoài nóng dần lên. Giáo dân ái nấy đều đeo ảnh Nữ Vương Công Lý trước ngực, một tay cầm cành lá thiên tuế, một tay giờ cao tờ giấy với dòng chữ: “Sự Thật – Công Lý – Hoà Bình”, “Chúng tôi đồng trách nhiệm”, “Ai đi tù, chúng tôi đi tù thay”, “Chúng tôi vô tội”, “Sự thật là gì?”, “Làm chứng cho sự thật”.
 

PV VietCatholic.

 

Source: VietCatholicNews.

 

27/03/2009

  Tin cập nhật 9:30 sáng ngày 27.3 tại nơi xử án

HÀ ĐÔNG - Thời tiết Hà Nội lúc này mát mẻ. Buổi sáng có những hạt mưa xuân lây phây. Bây gi 9h30 sáng, mưa đã tạnh. Giáo dân ước chừng gần 5000 người đang đứng trong vòng vây của cảnh sát cơ động cùng với hàng rào sắt nhọn hoắt.

Trên tay, giáo dân cầm những tờ khẩu hiệu hết sức ôn hoà: “Công Lý và Sự Thật”, “Chúng tôi yêu mến anh chị em”, “Xin Chúa gìn giữ anh chị em”… Giáo dân vẫn tiếp tục cầu nguyện lớn tiếng với những lời kinh mân côi. Thỉnh thoảng lời kinh hào bình lại được cất lên dưới sự hướng dẫn của các linh mục.

Được biết hiện tại có hai linh mục được vào bên trong khu vực xử an cùng với mấy người thân của các nạn nhân vì công lý. Tuy nhiên, chỉ có một mình linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, phát ngôn viên Tu viên – Giáo xứ Thái Hà được tham dự phiên toà. Ngay cả các thân nhân cũng không được trực tiếp tham dự phiên toà. Họ bị đưa vào trong một phòng rộng gần 20m2 để theo dõi cách gian tiếp phiên toà.
 

PV VietCatholic.

 

Source: VietCatholicNews.

 

27/03/2009

  Tin cập nhật về phiên toà phúc thẩm sáng 27.3

HÀ NỘI - Sáng nay, 27.3, lúc 6h, sau thánh lễ sáng, đông đảo giáo dân xếp hàng một, đi bộ từ nhà Thái Hà đến nơi xử án tại Hà Đông (khoảng chừng 12km). Cảnh sát cơ động cùng với nhân viên an ninh ước chừng hơn 100 đã “hộ tống” đoàn người ngay từ cổng nhà thờ Thái Hà. Đoàn người đông đảo ra tới đường phố, thì cảnh sát giao thông và cơ động tay cầm dùi cui, miệng huýt còi inh ỏi dẹp lối. Đoàn người hiên ngang tiến bước trên hè phố.

Cùng thời điểm, thánh lễ tại nhà thờ Hà Đông (Nhà thờ gần nhất nơi xử án, khoảng chừng 350m) cũng vừa kết thúc. Giáo dân nhận phép lành cuối lễ và chuẩn bị nghênh đón đoàn người hộ tống 8 nạn nhân vì công lý từ Nhà thờ Thái Hà đang trên đường tiến về nơi xử an.

Bây giờ là 9h tại vườn hoa Hà Đông cách nơi xử án chừng 200m. Giáo dân đứng chật kín vườn hoa và các con phố xung quanh toà án. Lực lượng cách sát cơ động và nhân viên an ninh, dân phòng, chó nghiệp vụ ước chừng hơn 1000. Giáo dân đang ho to khẩu hiệu: “Công lý và sự thật”. Nhóm các chị em và các bà đang hát vang lời kinh Kính Mừng Maria. Được biết, ngoài linh mục DCCT ước chừng 20 tu sĩ mặc áo dòng đen đang đứng với giáo dân, còn có khá đông các linh mục thuộc Giáo phận Hà Nội cũng đang cầu nguyện với giáo dân cách nơi xử án 200 -300m.

Chúng tôi sẽ cố gắng cập nhật cùng quí vị về Phiên toà phúc thâm trong thời gian gần nhất.


PV VietCatholic.

 

Source: VietCatholicNews.

 

27/03/2009

  Thông cáo của Nhà cầm quyền: tổ chức lực lượng tuần ta, canh gác, kiểm tra chặt chẽ người... trong ngày 26, 27, 28/3 tại nơi xử 8 giáo dân

HÀ ĐÔNG - Sau nhiều ngày trì hoãn xử lại vụ án 8 giáo dân bị oan, cho đến nay, chính quyền Hà Nội đã chính thức công bố ngày xét xử phúc thẩm tại Trụ sở TAND TP. Hà Nội, cơ sở II, số 2 đường Nguyễn Trãi, Hà Đông, vào lúc 8 h ngày 27/ 3/ 2009.

Có 8 giáo dân, người dân chân yếu tay mềm, không quyền lực, không vũ khí, thế mà chính quyền Hà Nội rất run sợ. Trước ngày xét xử phúc thẩm họ đã chỉ đạo cho lắp đặt toàn bộ hệ thống máy ghi hình, ghi âm, phá sóng, cử người ngày đêm theo dõi nhà thờ Hà Đông. Họ ngồi trên toà nhà cao tầng bên cạnh nhà thờ Hà Đông để theo dõi và ghi xem có bao nhiêu lượt người vào trong nhà thờ Hà Đông.

Không những họ ra những văn bản cấn bán hàng tại Hà Đông và các khu phố xung quanh, mà sáng ngày 26.3 họ đã cho người đi rêu rao: “không bán hàng vì sợ người Công giáo cướp phá”.

Họ còn nói thêm: “kể cả các gia đình ở gần đó không bán hàng cũng phải đóng cửa kín để bảo đảm an ninh trật tự”.

Một người bán hàng nói: “nếu là công việc quang minh chính trực thì việc gì phải sợ”.

Cán bộ tuyên truyền trả lời: “nhưng người Công giáo dữ tợn lắm”.

Người bán hàng nói tiếp: “chúng tôi sống gần người Công giáo bao nhiêu năm nay, có vấn đề gì đâu, tôi thấy họ rất tốt là khác”.

Cán bộ cùn: “tôi không tranh luận với bà nữa” và lặng lẽ bỏ đi.

Buổi chiều ngày 26 trước ngày xử họ biểu dương lực lượng: công an, cảnh sát, dân phòng, dân vệ, cựu chiến binh, sinh viên tình nguyện, TNCS Hồ Chí Minh, để doạ nạt bà con giáo dân Hà Đông và những ai đến đó cầu nguyện. Họ cũng chuẩn bị hàng rào sắt phong toả khu vực toà án để không cho bà con giáo dân vào dự xét xử.

Buổi tối có nhiều kẻ mặc thường phục qua lại khu vực chung quanh nhà Thờ Hà Đông. Họ sợ đến nỗi mà tại TANH Hà Đông, họ phải kê bàn ghế ra ngoài sân để ngồi trực thâu đêm.

Đúng là việc làm đem tối của chính quyền Hà Nội, sợ hãi cả những cụ già chân yếu tay mền, không quyền lực, không vũ khí đạn dược.

PV VietCatholic.

 

Source: VietCatholicNews.

 

26/03/2009

  Thai Ha defendants’ appeal opens tomorrow as their attorney is harassed again and again

The authorities are conducting a campaign of persecution against the lawyer, including detention, searches, interrogation, phone threats, banning him from travelling to Hanoi where the trial is slated to take place, as well as taking away from him his licence to practice. Against all this state media is carrying out a smear campaign against him as a person and a law professional.

Hanoi – The period leading up to the trial of eight Thai Ha parishioners, which opens tomorrow, has been marked by a crescendo of harassment and intimidation by Vietnamese authorities against Le Tran Luat, the attorney representing the defendants.

The lawyer, who also represents others unfairly deprived of their property or victims of abuse, is in charge of the appeal made by the Thai Ha parishioners convicted of causing “damages to state property” and “disorderly conduct”. These charges were originally laid because the eight people involved had taken part in prayer vigils in favour of justice and the return of land taken from their parish and had sued state media for false reporting on their trial when they were wrongly quoted as admitting their guilt when in fact they had instead proclaimed their innocence loud and clear.

As a result of his involvement in the case Mr Luat has had to endure months of harassment. The latest episode occurred last Tuesday in Ho Chi Minh City when he had his licence to practice taken whilst a smear campaign by the press continued to raise doubts about his honesty and professional competence.

However, this was but one incident in a series. On 24 February for example, an article appeared in Ho Chi Minh City’s Police newspaper, Bao Công An Thanh Phô Hô Chi Minh, claiming that several of Luat’s clients had complained about him, and accused him of making money fraudulently.

The next day police raided his Ho Chi Minh City offices, seizing computers and documents without any explanation.

On 4 March, one of Mr Luat’s aides, Ta Phong Tan, was detained by plainclothes policemen and taken to an office where she was subjected to hours of questioning.

On 12 March Luat himself was detained and interrogated just as he was getting ready to fly to Hanoi to appear in court on behalf of the eight Thai Ha defendants. Three days later he was detained again and forced to attend a ‘work session’.

Throughout this period, as the press attacked him, Mr Luat, his family and aides had to endure threatening phone calls.

Even his clients have been pressured to withdraw their cases from his care.

Last week Hanoi court officials contacted the defendants to inform them that Mr Luat might not be able to act as their legal counsel because the Ho Chi Minh City Police Department was preventing him from travelling to Hanoi.

“Recently we have learned that our attorney, Mr Le Tran Luat, was prevented by Ho Chi Minh City's police from flying to Hanoi to provide us with legal counsel,” the defendants said.

“We turned to the Hanoi People's Court, the Department of Public Security, and Ho Chi Minh City's Police Department to provide him assistance, making it possible for him to arrive in Hanoi to provide us counsel in our appeal hearing on Mar 27, 2009, thus securing our right to legal representation in accordance with due process.”

Last Monday five of the defendants went to court in person, insisting on their right to have Mr Luat as their legal counsel, which includes two other lawyers.

Another defendant said that Mr Luat is his only defence attorney.

The authorities’ campaign of intimidation and abuse has had one unexpected consequence for Catholics. The number of people flocking to prayer vigils held on behalf of the defendants and their lawyers in Hanoi, Vinh, Ho Chi Minh City and other provinces has increased.
 

Source: AsiaNews.

 

26/03/2009

  24 giờ trước giờ xét xử phúc thẩm 8 giáo dân trong vụ Thái Hà

HÀ NỘI - Khu vực Nhà thờ Hà Đông và Nhà thờ Thái Hà được Công an quan tâm đặc biệt. Nhà thờ Thái Hà từ nhiều tháng trước đã bị đặt máy quay phim theo dõi. Nhà thờ Hà Đông bị đặt từ hôm thứ hai 23/3/2009.

 

Máy quay từ toà nhà UBND thành phố Hà Đông chiếu thẳng vào cổng chính nhà thờ. Toà nhà UBND này vốn là nhà xứ của giáo xứ Hà Đông bị chính quyền chiếm trái phép từ năm 1977, hiện giáo xứ đang đòi lại.

 

Tuần qua, CA Hà Nội tiếp cận các cha xứ và các giáo xứ nội ngoại thành để nắm bắt tình hình và yêu cầu các linh mục phụ trách nhắc nhở giáo dân không đi ủng hô giáo dân Thái Hà. CA còn triệu tập các ông chánh trương, trùm trưởng của một số giáo xứ ở vùng phụ cận Hà Đông bắt viết cam kết.

 

Tại giáo xứ Hà Đông, cha xứ và các ông chánh trương trùm trưởng bị CA quan tam theo dõi đặc biệt. Cha xứ Giuse Nguyễn Ngọc Hinh phải phẫu thuật và đang nằm điều trị trong bệnh viện.

 

Tuy nhiên, tin hành lang bệnh viện cho biết: CA vẫn gọi điện thoại hỏi dò. Thậm chí còn có các nhân viên CA rình rập ở cửa phòng để dòm trộm và nghe lén, bị người chăm sóc cha phát hiện.

 

Tại nhà thờ Hà Đông, vào thứ sáu ngày 27/3/2009-ngày xét xử các nạn nhân vì công lý-giáo dân được thông báo là sẽ có 3 lễ: 6 h sáng, 12 h trưa và 6 h chiều.

 

Nhà thờ Phùng Khoang, hàng xóm của Hà Đông, nơi cha Giuse Nguyễn Ngọc Hinh cư trú, cũng bị giám sát chặt chẽ.

 

Nhà thờ Thái Hà khung cảnh vẫn bình thường. Lúc này thấy có vẻ vắng lặng hơn mọi khi. Dường như không thấy bóng các cha xuất hiện. Hình như các cha đang đi giảng đại phúc ở các nơi.

 

Riêng CA chìm nổi vẫn nhiều. Những người tín cẩn cho biết có nhiều gương mặt lạ xuất hiện ở sân nhà thờ và ngồi cả ngày ở đây. Ngay lúc 7 h 53, viên CA tên Bình, Đội phó Đội An ninh quận Đống Đa, đang ngồi trong quán nước ở cổng vào nhà thờ cùng mấy nhân viên khác.

 

Trong khi đó, mấy viên dân phòng của phường Quang Trung cứ ngênh ngang vung vẩy mấy cái gậy đi lại trước mặt tiền nhà thờ và ra vào cái đồn bảo vệ phường mới làm từ phòng đọc sách của các thiếu nhi trong khu phố mà vốn cũng là khu nhà dạy giáo lý của nhà thờ Thái Hà.

 

Tin vỉa hè cho biết: Ban Văn hoá -Tư tưởng Trung ương đã chỉ thị cho các báo đài tố cáo và kết án những điều mà họ gọi là “sai phạm” của linh mục và giáo dân Thái Hà, đồng thời tạo dư luận dọn đường cho phiên toà Phúc Thẩm.

 

Một số người đang phân vân về ngày xét xử: Trong khi giấy triệu tập gửi cho các bị cáo ghi ngày xử là 8 giờ sáng thứ sáu 27/3, thì một số người xem ti vi cho biết, Truyền hình Hà Nội hôm qua, 25/3 lại đưa tin ngày 28/3. Nếu đúng vậy, thì ở đây có sự dối trá và nhằm âm mưu gì thì ai cũng biết.

 

Báo Hà Nội Mới, Đài TNVN mấy hôm nay liên tục phát các bản tin chụp mũ và kết án các linh mục nhà thờ Thái Hà với những tựa đề rùng rợn: “Đâu là những lời răn và kẻ đáng bị trừng phạt?”, “Phải nghiêm trị những kẻ cố tình gây rối”, “Cần làm rõ hành vi phạm tội của một số linh mục Giáo xứ Thái Hà”. Có bài còn đặt vấn đề “tại sao cho đến nay những người này vẫn chưa phải chịu trách nhiệm hình sự?”

 

Nhiều người bảo các bài báo đang dọn đường cho việc trấn áp các linh mục ở đây. Tuy nhiên, HNM cũng dạy độc giả, đặc biệt là giáo dân, một rất ý nghĩa, đấy là câu kết thúc bài báo đầu tiên trong số 3 bài trên đây: “Nếu thực sự vì đức tin, thì họ phải biết sợ những điều gian dối và phải biết đâu là những điều răn mà họ cần phải vâng phục”.

 

Báo HNM số ra ngày hôm nay 26/3 có bài “Vì danh dự “lính” cơ động”, ca tụng Trung đoàn Cảnh sát Cơ động Hà Nội. Có người coi như một bài lên dây cót cho “lính” vào cuộc trấn áp giáo dân ngày mai.

 

Tin vỉa hè từ quán nước quanh UBNDTP Hà Nội cho biết: Ngày 25/3 UBNDTP Hà Nội họp bàn về vụ Thái Hà. Tin cho biết tuyên bố trắng án là chuyện không bao giờ có. Nếu các giáo dân nhận tội, thì Toà giảm án bằng cách rút ngắn thời hạn tù treo và cải tạo không giam giữ. Còn trường hợp ngoan cố có thể bị bắt giữ để tái điều tra.

 

Trong khi đó, người bào chữa chính của vụ án là luật sư Lê Trần Luật, cho đến giờ này vẫn bị CA TP.HCM câu lưu. Khả năng ông vắng mặt tại phiên toà gần như là chắc chắn.

 

An Hòa

 

Source: VietCatholicNews.

 

25/03/2009

  Office of Catholics’ attorney shutdown

Days before their up-coming court of appeal, Thai Ha’s defendants have learned that their chief attorney is still being under police watch around the clock, his office of in Ho Chi Minh City has been shutdown, his staff is being harassed, and his clients are being coerced to look for another attorney. Facing tough challenges which seem out of control, parishes in Vietnam have held vigil prayers for Catholic defendants and their lawyers.

 

In an open persecution campaign against lawyer Le Tran Luat, the Catholic defendants’ attorney, Vietnam government withdrew his office’s license in Ho Chi Minh City on March 24. It was the latest attempt in a series of intimidation and defamation against him since he decided to represent the Catholics at the court of appeal set for March 27 in Hanoi.

 

Luat has alleged that he has been virtually under house arrest with his movement has been severely restricted and constantly monitored by the police. On March 12, while trying to board a flight to Hanoi for trial preparation, Luat was apprehended and detained at the police station for questioning. On March 15, he was arrested again and had to keep coming to the so-called "working sessions" by police's order. The ordeal did not end there for him and those who are related to him both personally and professionally. His entire staff has been harassed to this date, his personal equipments seized, his reputation distorted and tarnished by state media, he himself and his family received threatening phone calls, and his clients have been contacted and coerced to either cancel their contracts with his law firm or given false, distorted information about his personal and professional conducts.

 

In his last attempt to travel to Hanoi for the March 27, he managed to escape police’s monitor and could reach to Ninh Phuoc, a remote county of Ninh Thuan province, 300 km away from Ho Chi Minh City, before being arrested at 3 AM March 21, and taken back to his office where he has since been under virtual house arrested.

 

A week before the trial, Catholic defendants were contacted by court officials, who advised them on the possibility of not having Luat as their defense counsel as police in Ho Chi Minh City have tried their best to prevent him, travelling to Hanoi.

 

“Recently we have learned that our attorney Mr. Le Tran Luat had been prevented by Ho Chi Minh City's police from flying to Hanoi to provide legal counsel to us,” said Catholic defendants in a motion sent to competent authorities.

 

“We hereby motion to the Hanoi People's Court, the Department of Public Security, and Ho Chi Minh City's Police Dept. to provide him assistance, making it possible for attorney Le Tran Luat to arrive in Hanoi to provide us counsel in our appeal hearing on Mar 27, 2009, securing our right to legal representation according to due process,” they continue.

 

Furthermore, on Monday, five among the defendants came to court and insisted on their right to legal representation with attorney Le Tran Luat would be their chief defense counsel along with other two. Another defendant confirmed she detained only Mr. Luat as her defense counsel.

 

Facing so many obstacles caused by the active engagement of authorities in the campaign of persecutions against him and convicted parishioners of Thai Ha, great crowds have taken part in the vigils organized in Hanoi, Vinh, Ho Chi Minh City and other provinces to pray for the Catholic defendants and their attorneys.

 

J.B. An Dang

 

Source: VietCatholicNews.

 

25/03/2009

  Tước giấy đăng ký hoạt động của Văn Phòng Luật sư Pháp Quyền vô thời hạn

Sáng hôm qua, 24/3, từ lúc 8h-10h40, Văn phòng Luật sư Pháp quyền (VPLSPQ) của luật sư Lê Trần Luật đã tiếp Đoàn Thanh Tra Sở Tư Pháp tỉnh Ninh Thuận. Theo nội dung ghi nhận từ 2 biên bản xử phạt vi phạm hành chính 01 và 02 thì có 2 vi phạm (mỗi biên bản cho một vi phạm):

 

1. Vi phạm 1: Chi nhánh số 3 của VPLSPQ tại tỉnh Long An sau khi chấm dứt hoạt động mà không báo cáo cho Sở Tư Pháp tỉnh Ninh Thuận.

 

Về điều này, luật sư Lê Trần Luật đã giải thích: Khi thông báo chấm dứt hoạt động thì tất cả thủ tục, hồ sơ cho việc chấm dứt phải hoàn thiện gửi Sở Tư Pháp tỉnh Long An thì Sở Tư Pháp tỉnh Long An mới cho phép chấm dứt. Khi chấm dứt, luật sư đã gửi thông báo về cho Sở Tư Pháp tỉnh Ninh Thuận rồi nhưng Sở Tư Pháp tỉnh Ninh Thuận nói rằng họ không nhận được (?!). Chi nhánh 3 chấm dứt hoạt động sau 3 tháng thành lập, do hoạt động không hiệu quả. Trưởng chi nhánh là luật sư Nguyễn Đình Thái Hùng.

 

2. Vi phạm 2: Chi nhánh số 2 của VPLSPQ tại Q9 được giao cho người không phải là luật sư đảm nhiệm quản lý.

 

Về điều này, luật sư Lê Trần Luật đã giải thích: Khi thành lập chi nhánh số 2 thì ông Nguyễn Văn Tâm vẫn đang là luật sư chính thức của Đoàn Luật sư tỉnh Ninh Thuận nên Sở Tư Pháp Tp.HCM mới chấp nhận và cấp phép hoạt động cho chi nhánh 2. Sau đó, ông Tâm mới bị kỷ luật, sự việc này là hoàn toàn bất ngờ và bất khả kháng. Khi biết sự việc này, VPLSPQ đã tìm kiếm luật sư khác thay thế ông Tâm nhưng không có và đi đến việc chấm dứt luôn chi nhánh này.

 

Sáng hôm nay, 25/3, cơ quan công an Gò Vấp đã đến VPLSPQ để tống đạt quyết định xử phạt vi phạm hành chính thay cho Sở Tư Pháp Ninh Thuận: Phạt tiền 4triệu đồng và hình thức phạt bổ sung là tước giấy đăng ký hoạt động của VPLSPQ vô thời hạn.

 

Thư ký luật sư

 

Source: VietCatholicNews.

 

25/03/2009

  Đê hèn và nhục nhã

Các giáo dân Thái Hà kháng cáo bản án sơ thẩm sắp phải ra toà phúc thẩm tại Hà Đông - Hà Nội. Đây là vụ án thu hút nhiều quan tâm của người dân toàn xã hội Việt Nam chứ không chỉ có giáo dân.

 

Cấp chóp bu VN nghĩ rằng không ai biết hoặc không ai chú ý đến những trò ma giáo của mình nên vẫn cứ tưởng mình đang múa tay trong bị. Những người nghĩ ra các trò ma giáo tưởng rằng như đã từng làm với các đồng chí, đồng đội của mình được thì áp dụng ra xã hội không ai biết.

 

Thực tế thì ngược lại, người dân khắp nơi chú ý đến những hiện tượng, hành vi không bình thường của “ông nhà nước” đối phó với vụ này.

 

Kiểm lại những việc mấy ông nhà nước đã làm thì thấy cũng đã rất công phu để che giấu cái đuôi chồn hôi của mình. Nhưng những hành động của “ông nhà nước” vừa qua đã tự bóc cái bộ mặt nham nhở trước dư luận nhân dân trong và ngoài nước.

 

Cứ xem xét những động tác của hệ thống chính trị, công an từ Nam đến Bắc vừa qua đối phó với vụ án “mấy con kiến” này đủ thấy ai đang là người bị động, lúng túng và vi phạm pháp luật.

 

Ai cũng biết, việc các cơ quan nhà nước kết hợp với nhau nhịp nhàng nhằm đánh hội đồng ông Luật sư Lê Trần Luật - người dũng cảm bảo vệ công lý cho những người dân Thái Hà thấp cổ bé miệng - đã nói lên sự bất lực và hèn hạ của một hệ thống đã không còn bám víu được chút nào vào chính nghĩa, Công lý và Sự thật. Chúng đã nhắm vào một ông luật sư với những con bài không thể dùng ngôn từ nào đúng đắn hơn là kinh tởm và hạ đẳng.

 

Cũng qua đó bộc lộ bản chất của nhà nước thống trị này đang đứng chỗ nào, ánh sáng hay bóng tối, lòng dân hay kẻ thù của nhân dân.

 

Một công dân, một trí thức dám đương đầu với những đe doạ với bản thân để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người dân là chuyện đương nhiên trong mọi xã hội, nhưng là chuyện lạ lùng trong xã hội Việt Nam Cộng sản.

 

Nhưng cả một hệ thống nhà nước và các bộ sậu của nó được huy động để giở trò đểu với một cá nhân không có gì trong tay ngoài sự thật và công lý cùng một tấm lòng cháy bỏng ủng hộ những người thấp cổ bé miệng là một sự đê hèn, là một sự nhục nhã.

 

Một nhà nước mà phải đê hèn, hạ đẳng như vậy sao? Đó có phải là sức mạnh của chính nghĩa hay đó là sức mạnh của ma quỷ, tà thần?

 

Vụ án kết tội các giáo dân được công khai xử kín ở Hà Nội cuối năm ngoái đã trở thành một biểu tượng, một cách thể hiện sự lúng túng và hoảng loạn của những người chỉ có trong tay súng đạn mà không có chính nghĩa. Phiên toà đó cũng là biểu tượng của lòng dân vốn đã mất hết những gì họ đã từng được ru ngủ và tin theo nay đã bừng tỉnh.

 

Để tới phiên toà phúc thẩm này, ông nhà nước đã tốn phí bao nhiêu cuộc họp, bao nhiêu mưu ma, chước quỷ đã được hiến… nhưng kết cục sẽ nhận được những gì? Giáo dân đã quyết đi tìm và đòi lại sự thật, công lý và quyền lợi của mình thì họ đã không từ nan.

 

Giáo dân đã chấp nhận nhà tù, súng đạn, thậm chí là hi sinh cả mạng sống mình cho những ước vọng của họ.

 

Nhà nước có thể mạnh tay đàn áp, bắt bớ hoặc tống tù tất cả, có thể làm cho họ đau đớn, mất mát và khổ sở. Nhưng để làm cho họ khiếp sợ thì chắc chắn là không. Chính vì thế dù được “khoan hồng” với bản án treo, cảnh cáo… họ vẫn quyết tâm đi đến cùng đích đòi lại sự thật.

 

Phải làm gì với họ là câu hỏi cần được giải đáp nhanh chóng.

 

Thói thường, nhà nước có thể giải quyết bằng bạo lực hoặc nhà tù, kể cả áp đặt cho ông luật sư vài ba cái tội như ghẻ ruồi, hoặc tội trốn thuế như ông Blogger Điếu Cày để tống giam, tặng cho cô Tạ Phong Tần và các cộng sự khác cái tội chống lại nhà nước... rồi sau đó khủng bố từng cá nhân một cho hết bọn dám nói dám làm những điều trái ý nhà nước.

 

Cũng có thể tặng thêm cho mấy giáo dân một bản án thật nặng để chừa cái tội “giỡn mặt nhà nước cộng sản”, cho vào tù thật cho biết tay mà kinh đến bảy đời nhà kiến.

 

Cách đó là cách đơn giản nhất, chẳng cần họp bàn gì nhiều, người thì sẵn có, công an, quân đội thiếu gì, tiền bạc nhiều như của chùa, xài bao nhiêu được bấy nhiêu. Chẳng những thế còn tạo được công ăn việc làm cho đống người đang có nguy cơ thất nghiệp trong các cơ quan nhà nước vì khủng hoảng kinh tế hiện nay.

 

Nhất cử lưỡng tiện nhé.

 

Nhưng càng làm cách đó, chẳng những nhà nước không thể giải quyết được vấn đề êm đẹp như mong muốn, trái lại càng làm cho những mối lo ngày càng phình to khó bề kiểm soát.

 

Càng làm cách đó, giáo dân càng được dịp thể hiện bản lĩnh của mình, còn những mưu ma chước quỷ thì có dịp phơi bày ra cho thiên hạ biết. Thời đại thông tin này, chẳng điều gì giấu được lâu, đến như ông Lê Khả Phiêu vốn được xưng tụng là người liêm khiết, chống tham nhũng triệt để nhất của đảng, ấy vậy mà vương cung của ông vẫn xuất hiện rất cụ tỉ (cụ thể, tỉ mỉ - theo cách gộp chữ của cán bộ Cộng sản) trên mạng toàn cầu cho thiên hạ lãm tường.

 

Để có được phiên toà phúc thẩm, chắc mấy ổng đã phải bàn mưu, tính kế nhiều phen. Bởi vậy mới có chuyện giáo dân phải sốt sắng đi đòi toà xử cho họ mấy lần mà vẫn bị chậm quá hạn theo luật định.

 

Một trong những khả năng về kết quả phiên toà phúc thẩm tới đây được bàn tới như sau:

 

Về người bào chữa: Giáo dân nhất định chỉ có tin tưởng vào Luật sư Lê Trần Luật bào chữa cho họ, ngoài ra còn có thêm các luật sư khác nhưng không thể thiếu luật sư Lê Trần Luật. Họ đã khẳng định bằng văn bản.

 

 

Vậy nhưng hiện ông Luật đang được sự quan tâm chăm sóc của các cơ quan nhà nước trong trận hội đồng “đập chết ăn thịt” đã được khởi động lâu nay. Lý do ông Luật vắng mặt ở phiên toà này có chính đáng hay không thì hỏi đứa trẻ con nó cũng trả lời rằng là không. Xin ông Toà đừng có trả lời thế kẻo lại thành giai thoại toà án VN.

 

Nếu ngày mai, ngày kia giáo dân vẫn cứ bị xử không có luật sư biện hộ theo quy định của pháp luật, bị tuyên y án thì đó là điều họ đã định liệu sẵn sàng. Giáo dân thừa biết nhà nước này có thể làm bất chấp mọi sự, trừ sự thật, để đạt được mục đích. Chắc chắn họ lại sẽ kháng án tới một phiên toà khác.

 

Bản án sơ thẩm đã không bị kháng nghị bởi Viện Kiểm sát (lý do là VKS cấp quận đề nghị thế nào thì Toà tuyên đúng như vậy, không sai một dấu phẩy thì kháng nghị cái gì được). Đã không kháng nghị, thì cấp phúc thẩm chỉ có thể giải quyết theo Bộ luật Tố tụng hình sự từ Điều 245 đến Điều 253, theo đó tại phiên toà này Toà phúc thẩm không có lý do gì để tăng mức án cho các giáo dân.

 

Hoặc công nhận bản án sơ thẩm là đúng, nhưng giáo dân còn kêu, thì xử lại xem có nặng quá không? Nếu nặng quá thì xem xét tuyên lại nhẹ hơn hoặc y án.

 

Nếu bản án sơ thẩm không đúng, sót người, lọt tội, xét thấy cần tuyên nặng hơn, thì phải huỷ án sơ thẩm mà điều tra, xử lại từ đầu. Vậy là sẽ còn nhiều phiên toà nữa và sự việc còn nhiều kịch tính.

 

Nếu toà cứ xử, cứ tăng nặng hình phạt theo nguyên tắc “luật ở chính miệng tao mà ra” thì một lần nữa, tự nhà nước tát vào bộ mặt vốn đã nham nhở của mình trước thiên hạ. Ở đất nước này thì điều gì cũng có thể xảy ra, kể cả những điều người ta không tưởng tượng được.

 

Nhưng cũng chẳng sao, chỉ thêm nhọc công cho giáo dân các xứ họ lại phải luân phiên nhau rồng rắn đi lên trại thăm giáo dân bị tù. Nhưng thế cũng vui, hằng tuần giáo dân VN được có thêm những buổi picnic thú vị.

 

Để chuẩn bị cho phiên toà mấy con kiến nhỏ, các bộ máy trong hệ thống nhà nước đã phải chạy hết công suất thời gian vừa qua. Công an được tăng cường giám sát luật sư, thuế má được lệnh chuẩn bị tài liệu, báo chí được lệnh kêu gọi những người thiếu đạo đức lên án ông luật sư đáng kính để “tập trung đấu tranh” nhằm vẽ cho ông một cái tội nào đó miễn là có…

 

Ở HN, đội ngũ công an tăng cường quan sát biến động của nhà thờ, giám sát giáo dân… Các giáo dân kháng cáo được cán bộ đến tận nhà làm việc và dụ dỗ… thôi thì đủ trò tốn tiền hao của.

 

Các cơ quan đoàn thể chuẩn bị các kế hoạch dự kiến hành động. Đoàn thanh niên cộng sản được khen ngợi, quần chúng được bồi dưỡng để sẵn sàng hành động dập tắt hy vọng đòi sự thật công lý của đám giáo dân ở phiên toà này…

 

Bộ máy tuyên truyền của đảng sau khi được khen thưởng vì thành tích bịa đặt, dựng chuyện và kết quả là tạo được hố sâu kỳ thị, ngăn cách tôn giáo trong lòng đất nước, nay đã được lệnh: “lên án mạnh mẽ và khai thác yếu tố vi phạm pháp luật của giáo dân”… tạo sự thu hút của dư luận nhân dân nhằm làm lu mờ yếu tố ngoại bang đang gặm nhấm từng hòn đảo, từng thước đất của đất nước và quên đi đội ngũ Tàu cộng đã vào tận mái nhà Đông Dương để thực hiện “chủ trương lớn của đảng và nhà nước”.

 

Tất cả đã sẵn sàng cho một cuộc chiến thật sự với công dân VN – mấy con kiến nhỏ, với đồng loại của mình, với những người chủ của đất nước.

 

Đó là cuộc chiến đê hèn và nhục nhã.

 

Đó là cuộc chiến có một không hai thể hiện bản chất của một nhà nước cộng sản đối với nhân dân đã từng đùm bọc, yêu thương mình và bây giờ đang phải trả giá cho lòng tin mù quáng.

 

25 tháng 3 năm 2009

 

Song Hà

 

Source: VietCatholicNews.

 

25/03/2009

  Police, teacher terrorize students and women of Nghi Thach

The authorities responded to a rally on Women's Day by sending in 40 officers, who have sent summons to women and interrogated children, frightening them into avoiding school.

 

Nghi Thach - On the morning of March 23, the police interrogated the children of the parish of Lap Thach. Now the children are afraid to go to school. A woman who was cleaning the parish cemetery was also seen being apprehended by the officers.

 

There are about 2,500 faithful in the parish of Lap Thach. It is in the municipality of Nghi Thach, district of Nghi Loc, on the road to the Cua Lo beach. It is about 10 kilometers from the office of the diocese of Vinh, and 300 from Hanoi.

 

Priests and parishioners have protested against the actions of the authorities, who, following Women's Day, sent 40 police officers to repress the rally held on the occasion. Some officials threatened the women, provoking strong protests on the part of many of the faithful.

 

In recent days, the officers have interrogated the parishioners, especially the women, who have received letters of summons in order to frighten them, but none of them has gone to the police station. Unsatisfied, the police officers are continuing to go to Nghi Thach Junior High School, asking the professors to interrogate the children.

 

"I don't know anything about this business with the adults," says one student, "but the police and the school haven't stopped their interrogations. They continue to seek information from the children. Nguyen, who teaches at the school and is the head of the Young People's Union, has told the Catholic students that they cannot go to school if they do not answer the questions of the police."

 

The children are in a state of fear. A number of other Catholic students have not been permitted to go to school, because of the police investigations. They have gone to the parish to ask the priests to defend them. The priests of the parish of Lap Thach have written a petition to send to government offices in defense of the faithful, especially of the fundamental rights and dignity of women and children.

 

It is unimaginable that a society should still condone actions like these.

 

by Bao Vi

 

Source: AsiaNews.

 

24/03/2009

  Thư hiệp thông của nhóm Linh Mục Nguyễn Kim Điền với Giáo dân Thái Hà nhân vụ phúc thẩm 27-03-2009

Kính gởi:

- Quý Anh Chị Em Giáo dân: Ngô Thị Dung, Thái Thanh Hải, Lê Thị Hợi, Nguyễn Đắc Hùng, Lê Quang Kiện, Phạm Chí Năng, Nguyễn Thị Nhi và Nguyễn thị Việt.

- Luật sư Lê Trần Luật, Trợ lý Tạ Phong Tần cùng các Luật sư Phụ tá.

Đồng kính gởi:

- Cha Quý Cha, Quý Thầy, Quý Anh Chị Em Giáo xứ Thái Hà, Hà Nội.

- Đồng bào Việt Nam trong lẫn ngoài nước và Cộng đồng thế giới Dân chủ.

Kính thưa Quý Anh Chị Em và Quý Luật sư,

Trong ngày 08-12-2008, một phiên tòa đã được toàn thể Đồng bào Việt Nam và Cộng đồng dân chủ thế giới theo dõi. Một phiên tòa hết sức lố bịch vì nhà cầm quyền CSVN đã phải huy động cả một lực lượng trấn áp đông đảo hùng hậu, đã dùng những ngôn từ luận tội đao to búa lớn nhằm uy hiếp tinh thần của Quý Anh Chị Em và những người bạn của Anh Chị Em cũng như che mắt và thị uy với Quốc tế.

May thay, với lòng đơn sơ nhưng can đảm, quyết liệt mà khôn ngoan, cộng với lời biện hộ đanh thép và nhiệt tình của luật sư Lê Trần Luật, Quý Anh Chị Em đã nên Chứng nhân sáng ngời trước tòa án Cộng sản, mạnh mẽ khẳng định mình đã hành xử cách đúng đắn trong vụ Linh địa Thái Hà, khiến các quan tòa công cụ -dưới sự chỉ đạo của đảng- chỉ dám đưa ra một phán quyết nhẹ bỗng so với 2 tội danh nặng nề: án treo và cải tạo không giam giữ!

Thế nhưng Anh Chị Em đã không bằng lòng với mức án gọi là “nương tay”, “khoan hồng”, “nhân đạo” đó! Bởi lẽ bản thân Quý Anh Chị Em và những ai còn có lương tri và lương tâm đều thấy Quý Anh Chị Em hoàn toàn vô tội. Việc tranh đấu cho lẽ phải và sự thật, cho quyền tư hữu đất đai chính đáng của Giáo hội (từ đó cho quyền tư hữu đất đai chính đáng của mọi công dân) bằng phương cách ôn hòa là điều đáng được biểu dương. Thành ra Quý Anh Chị Em đã quyết tâm kiện cho đến cùng, tới lúc mình được tuyên bố trắng án để danh dự được khôi phục. Và điều này đã được tất cả mọi người -ngoại trừ các lãnh đạo CSVN- hoàn toàn ủng hộ. Không thể để cho pháp chế và tòa án của Quốc gia trở thành dụng cụ trấn áp người dân đòi công lý và hợp thức hóa hành vi sai trái của cán bộ Cộng sản!!!

Một hành động lý thú nữa của Quý Anh Chị Em là đã đâm đơn kiện hệ thống báo đài gia nô tối mặt, công cụ đê hèn của Cộng sản -đặc biệt là báo Hà Nội mới và đài truyền hình VTV1- vì họ đã dám xuyên tạc sự thật mà viết là Quý Anh Chị Em đã “cúi đầu nhận tội và xin hưởng sự khoan hồng của nhà nước”!?! (Như mấy tháng trước đó, họ chuyên loan tin thất thiệt, dàn dựng láo khoét, mạ lỵ trắng trợn từ Đức Tổng Giám mục Hà Nội, Quý Linh mục quản xứ Thái Hà đến Anh Chị Em... thế mà vẫn nhận được giải báo chí nữa chứ! Thật là ô nhục!). Những lời nói và hình ảnh ghi lại về phiên tòa được tung ra khắp thế giới ngay sau đó cho thấy các cơ quan thông tin này đã dối trá một cách vô liêm sỉ! Sao họ lại có thể hành động trơ trẽn và dại dột như thế trong thời đại thông tin nhanh nhạy và toàn cầu này?? Và một lần nữa, mọi người cũng đồng lòng ủng hộ việc kiện báo đài CS của Quý Anh Chị Em. Không thể để cho nhà cầm quyền mặc tình thao túng các cơ quan truyền thông, đầu độc dư luận đồng bào và quốc tế, ngang nhiên đổi trắng thay đen mọi việc, biến những con người lẽ ra là “tôi tớ của sự thật” thành “nô lệ của tập đoàn lãnh đạo Cộng sản”!!!

Khốn thay, với tính gian manh thâm căn cố đế, với thói mù quáng tin tưởng bạo lực, nhà cầm quyền CS đã và đang huy động hệ thống công cụ từ tòa án đến báo đài, từ công an đến Mặt trận, để hăm dọa Quý Anh Chị Em và Luật sư biện hộ của Anh Chị Em. Những trò hề dụ khị, dọa dẫm, khất lần, chối bai bải, bảo chờ chỉ đạo, gây khó khăn trong thủ tục đối với Quý Anh Chị Em; cũng như những màn cướp bóc văn phòng, cưỡng bức thẩm vấn, mạ lỵ danh dự, phá hoại công việc, ngăn chận đi lại đối với Luật sư Lê Trần Luật và các phụ tá (mà cả thế giới đang tỏ tường qua những bản tin, những buổi trả lời phỏng vấn của người trong cuộc) đã cho thấy cái chế độ chuyên dùng bạo lực này đang run rẩy trước những con người không tấc sắt nhưng có lẽ phải và lòng can đảm, đã cho thấy cái nhà nước chuyên thói dối gian này đang lúng túng trước những con người tầm thường trong xã hội nhưng đang đứng về phía sự thật với một lương tâm ngay chính.

Dù sao, cuối cùng, dưới áp lực của Công luận cũng như của chính Anh Chị Em và của các Luật sư biện hộ, nhà cầm quyền CS đành phải mở phiên tòa phúc thẩm trong ngày 27-03 tới (nhưng không biết có để cho Luật sư Lê Trần Luật đến chăng?) đang khi vẫn ngoan cố không chịu cải chính tin tức thất thiệt (một điều hết sức dễ dàng và đơn giản nếu đủ khiêm tốn và thiện chí) trái lại vẫn tìm cách cho chìm xuồng vụ kiện “cả chủ lẫn tớ xuyên tạc sự thật” của Quý Anh Chị Em.

Cùng với bao người đang theo dõi phiên tòa phúc thẩm và vụ kiện báo đài chưa từng có và rất hy hữu này, anh em Linh mục chúng tôi xin hiệp thông cầu nguyện và nhất tâm ủng hộ Quý Anh Chị Em và các Luật sư của Văn phòng Luật sư pháp quyền. Đây là lần đầu tiên trong chế độ CSVN, Quý Anh Chị Em đã thực thi cách cương quyết quyền công dân thiêng liêng: đòi tôn trọng công lý, đòi xác nhận sự thật, đòi khôi phục danh dự, và sâu xa hơn nữa, đòi được hưởng những nhân quyền chính đáng đang bị CS tước đoạt, trong đó có quyền tư hữu đất đai của cá nhân lẫn tập thể. Quý Anh Chị Em và Quý Luật sư biện hộ đang ung dung thách thức cái chế độ và chính đảng áp bức bất công, tham nhũng bóc lột, dối trá bạo hành này. Quý Anh Chị Em đang đánh một đòn chí mạng vào nền luật pháp công cụ để cứu các quan tòa khỏi thân phận nô bộc đớn hèn, hầu giúp họ trở lại địa vị cao quý của những kẻ cầm cân công lý. Quý Anh Chị Em đang đánh một đòn chí tử vào nền truyền thông công cụ để cứu các người làm báo khỏi thân phận bầy tôi nhục nhã, hầu giúp họ trở lại địa vị cao quý của những kẻ phục vụ sự thật. Quý Anh Chị Em đang nắm giữ niềm hy vọng lớn lao của toàn thể đồng bào trong lẫn ngoài nước, mà từ hơn nửa thế kỷ nay, bản thân vẫn phải rên siết dưới ách luật rừng và tâm trí vẫn phải gánh chịu lối tuyên truyền nhồi sọ!

Chúng tôi chỉ biết lấy những lời của Chúa Giêsu sau đây để gửi tới Quý Anh Chị Em: “Sự thật sẽ giải thoát Anh em” (Ga 8,32) và “Khi người ta đưa Anh em ra trước mặt những người cầm quyền, thì Anh em đừng lo phải bào chữa làm sao hoặc phải nói gì, vì ngay trong giờ đó, Thánh Thần sẽ dạy cho Anh em biết những điều phải nói” (Lc 12,11).

Hỡi Quý Anh Chị em Giáo dân và Quý Luật sư biện hộ, đừng chùn bước, xông thẳng tới đi! Xin hãy cùng với toàn thể Quý Cha và toàn bộ Giáo xứ Thái Hà tái biểu dương sức mạnh đức tin và sức mạnh lẽ phải!!!

Việt Nam ngày 23-03-2009

Đại diện nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền

- Linh mục Têphanô Chân Tín, dòng Chúa Cứu Thế Sài gòn (đang hưu dưỡng tại dòng)

- Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế (đang bị theo dõi tại xứ)

- Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế (đang bị giam giữ tại tù)

- Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh (đang bị quản chế tại gia)

 

Source: VietCatholicNews.

 

23/03/2009

  Chống văn hóa vận tại Crown Casino Melbourne

Một lần nữa đồng hương lại kéo đến Crown Casino, không phải là để đỏ đen, mà là để biểu dương khí thế Chính Nghĩa Quốc Gia, dương cao ngọn Cờ Vàng, quyết tâm tẩy chay đoàn văn công cs, chống lại sư tuyên truyền, văn hoá vận của csVN.

Lần này đoàn biểu tình được phép dàn ra bên hông cửa chính khách sạn Crown Casino, nằm hai bên lối đi dọc theo bờ sống Yarra. Như vậy tuy sự có mặt của đoàn biểu tình không có ảnh hưởng gì đến việc trình diễn của đoàn văn công cs (nằm sâu bên trong Crown Casino) nhưng đây lại là một lợi điểm cho Cộng Đồng Người Việt Tự Do. Vì lối đi dọc theo bờ sống Yarra (Yarra River Walk) là một nơi thu hút rất đông du khách và người dân địa phương, nhất là vào một ngày đẹp trời như hôm nay. Do đó đoàn biểu tình đã có được một cơ hội rất tốt để gây sự chú ý của khách bộ hành cũng như để trình bày về ý nghĩa cuộc đấu tranh đòi Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền cho Việt Nam. Địa điểm này là một địa điểm lý tưởng để Cộng Đồng chúng ta lên tiếng và phân phát truyền đơn cho hàng ngàn khách bộ hành nhằm tố cáo tội ác và lột trần bộ mặt thật của csVN.

Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Melbourne nói riêng và tại Úc Châu nói chung luôn luôn cương quyết và mạnh mẽ chống lại việc thực hiện nghị quyết 36 của csVN dưới bất cứ hình thức nào. Đoàn biểu tình không những đã lớn tiếng, hô to những khẩu hiệu "Đá đảo csVN", "Đá đảo việt cộng" mà còn đá đảo luôn cả bọn việt gian đâm sau lưng chiến sĩ. Bọn việt gian này gồm những "người" (như đã được một lần nói đến trước đây) làm báo, làm về luật, làm nhà hàng, làm văn nghệ, làm thầy giáo, và kể cả những "người" làm trong Cộng Đồng đã manh tâm cúi đầu làm tay sai cho cs ngày đêm tìm mọi cách đánh phá Cộng Đồng.

Cái bọn người ngợm này đã ít nhất một lần lao vào cái chết để tìm sự sống, đã từng lạy lục van xin được tàu vớt, xin được đi định cư tại các nước Dân Chủ Tự Do, xin được làm Người Việt Tỵ Nạn cộng sản, và có người đã từng bị tù tội, ngược đãi tại "thiên đường cộng sản" mà nay lại trở mặt với Cộng Đồng, cố quên đi cái cội nguồn, cái gốc tỵ nạn của chính mình. Cái bọn người ngợm này cũng đã lạnh lùng đối vối những nổi đau của 85 triệu dân Việt tại quê nhà, dửng dưng trước những tội ác tày trời của csVN, thờ ờ trước cảnh mất nước nhà tan - mất Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, mất quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, mất biển Đông, nay lại sắp mất Tây Nguyên vì csVN đang cõng rắn trung cộng vào vùng đất chiến lược này để xây dựng làng mạc, làm cứ điểm đóng quân cho dân quân hán gian, hoặc đế nuốt trọn Việt Nam hoặc để phá nát giang sơn của tổ tiên ông cha ta đế lại.

Đây là những "người" mắc chứng đảng trí mau quên, ích kỷ, vô liêm sĩ, chỉ biết vinh thân phì già, sống chết mặc bây, sống chui rúc như dòi bọ, sống hèn sống mạt, sống như vậy mà cũng gọi là sống!

Sống tủi làm chi đứng chật trời?

Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?

Sống làm nô lệ cho người khiến?

Sống chịu ngu si để chúng cười?

Sống tưởng công danh, không tưởng nước.

Sống lo phú quý chẳng lo đời,

Sống mà như thế đừng nên sống!

Sống tủi làm chi đứng chật trời?

(SỐNG - Phan Bội Châu)

Source: lyhuong.net
 

22/03/2009

  Tám Giáo Dân Thái Hà Tiếp Tục Quyết Đòi Công lý.

Hình ảnh đoàn người giáo dân tại Hà Nội cùng tháp tùng với những giáo dân đi đến dự phiên xử án đúng vào ngày Lễ Đức Mẹ Vô Nhiểm 8 tháng 12 năm 2008 là hình ảnh khó quên trong lịch sử xử án, kể cả trên thế giới chứ nói chi đến Việt Nam. Nhìn gương mặt rạng rỡ của những vị khi đứng trước vành móng ngựa toà án Quận Đống Đa ngày 8 tháng 12 năm 2008, tất cả chẳng có ai tỏ vẻ sợ hãi. Họ không sợ hãi bởi vì họ tin rằng sự thật và công lý dứt khoát phải là sự thật và công lý, dù cho bất cứ thế lực gian tà nào đang cố tình bẻ gảy, thì cũng chỉ có tính cách tạm thời thôi.

Bản án mà toà án Quận Đống Đa đã xét xử 8 Giáo dân Thái Hà ngày 8-12-2008 được tóm gọn như sau: Bà Nguyễn Thị Nhi sinh năm 1962 bị phạt 17 tháng tù treo. Bà Ngô Thị Nhung sinh năm 1954 bị phạt 13 tháng tù treo. Ông Lê Quang Kiện sinh năm 1945 bị phạt 13 tháng tù treo. Bà Nguyễn Thị Việt sinh năm 1949 bị phạt 12 tháng tù treo. Bà Lê Thị Hợi sinh năm 1947 bị phạt 15 tháng cải tạo không giam giữ. Ông Phạm Trí Năng sinh năm 1959 bị phạt 12 tháng cải tạo không giam giữ. Anh Nguyễn Đắc Hùng sinh năm 1977 bị phạt 12 tháng cải tạo không giam giữ và anh Thái Thanh Hải sinh năm 1987 bị phạt cảnh cáo. Tất cả 8 giáo dân đều bị kết án chung với tội danh gọi là: “Hủy hoại tài sản và gây rối trật tự công cộng”. Nhìn chung những vị bị kết án thì vị già nhất là ông Lê Quang Kiện 64 tuổi và thanh niên trẻ nhất là anh Thái Thanh Hải mới 22 tuổi. Sau khi phiên toà ngày 8-12 kết thúc, tuy rằng 8 giáo dân đều không có ai bị tống giam vào chốn ngục tù, nhưng bản án gọi là “huỷ hoại tài sản và gây rối trật tự công công”vẫn là bản án bất công đối với họ, cho nên 8 giáo dân lại lên đường tiếp tục quyết đòi công lý.

Trên đất nước Việt Nam kể từ ngày cộng sản nắm quyền thống trị, mọi người dân đều sống trong sự kềm kẹp của chế độ công an trị. Người dân luôn cảm thấy như mình đang ở trong một ngôi nhà tù lớn trên đất nước mình sống, cho nên nếu ai đó bị những “án treo”như 8 giáo dân Thái Hà, chắc họ sẽ thầm nghĩ: án treo hay không treo cũng giống nhau thôi, có thá gì đâu, và họ sẽ lầm lủi sống yên thân cho qua ngày đoạn tháng.

Đó là ý nghĩ thường tình của những người đang sống trong chế độ đầy áp bức, họ luôn sợ hãi trước bạo lực. Bởi vậy, khi cấp lớn chỉ thị cho toà án Quận Đống Đa xử phạt 8 giáo dân bằng cái gọi là “án treo”, “cải tạo không giam giữ”, “phạt cảnh cáo” thì cũng tưởng rằng 8 giáo dân bị phạt như thế, sẽ vui vẻ nhận lảnh bản án và cho rằng nhà nước và đảng đã ban ân huệ cho họ khi xử án. Vì thế, báo Hà Nội Mới liền hiên ngang tung tin bịa đặt một cách trơ trẻn khi đăng bản tin kết thúc việc xử án: “các bị cáo đều cúi đầu nhận tội”, họ tưởng ai cũng đều cúi đầu để bạo quyền làm mưa làm gió. Bà Ngô Thị Dung và Bà Nguyễn Thị Việt không chịu nổi lối dối trá một cách trắng trợn này, nên đã làm đơn khiếu kiện báo Hà Nội Mới và những người có thẩm quyền từ Toà án Nhân Dân quận Hoàn kiếm đến báo Hà Nội khi nhận đơn khiếu kiện này thì lại cãi chày cãi cối một cách vô luật lệ.

Luật sư Lê Trần Luật đã từng tuyên bố rõ ràng: 8 giáo dân Thái Hà không mang tội hủy họai tài sản vì Toà Khâm Sứ là của họ, họ cầu nguyện tại Toà Khâm sứ, tại sao lại ghép họ vào tội gây rối trật tự công cộng.

Sau phiên xử sơ thẩm ngày 8-12-2008, 8 giáo dân đã nhất quyết kháng cáo và cuối cùng nhà nước VC phải chấp nhận mở phiên toà Phúc thẩm vào ngày 27-3-2009 tại Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội để xét xử lại bản án.

Ngày 13 tháng 3 năm 2009 là ngày 8 giáo dân nhận được lệnh thông báo phiên xử Phúc thẩm, Lm Phêrô Nguyễn Văn Khải phát ngôn viên Giáo xứ Thái Hà Dòng Chúa Cứu Thế cũng đã ra thông cáo trong ngày với lời xác tín rõ ràng: “Giáo xứ Thái Hà chúng tôi luôn xác tín rằng 8 giáo dân đang bị kết tội không vi phạm luật pháp. Chính vì thế, Gioá xứ tiếp tục làm hết mức có thể để 8 giáo dân này được bảo toàn danh dự và được trả tự do”.

Lm Nguyễn Văn Khải còn khẳng định mạnh mẽ:” Ngay khi phiên toà sơ thẩm kết thúc hôm 8/12/2008, Giáo xứ Thái Hà chúng tôi đã phản đối bản án bất công mà Toà Án Nhân Dân Quận Đống Đa đã áp đặt cho 8 giáo dân và cả 8 nạn nhân vì công lý đã làm ơn kháng án”.

Đứng trước một vấn đề đầy nan giải, chưa ai biết được các nhà “đỉnh cao trí tuệ”sẽ hành xử ra sao khi chỉ thị cho TAND thành phố Hà Nội đảm trách nhiệm vụ xử án 8 giáo oan trong phiên xử Phúc thẩm vào ngày 27/3/2009. Hiện tượng về những toan tính đầy xảo quyệt trong những ngày gần đây cho thấy nhà nước cộng sản đã lúng túng trong vụ đối phó với 8 giáo oan. Chuyện công an địa phương đã ra tay trấn áp cá nhân luật sư Lê Trần Luật và cả những vị cộng tác với luậr sư là một hành động đe dọa nhằm ngăn cản việc luật sư Lê Trần Luật đứng ra bào chửa bênh vực 8 giáo dân Thái Hà.

Ngày 18/3/2009 luật sư Lê Trần Luật trên đường ra Hà Nội, có lẻ để chuẩn bị cho công việc của phiên xử Phúc thẩm 8 giáo dân Thái Hà ngày 27-3-2009. Khi xe của luật sư Lê Trần Luật đến Ninh Thuận thì bị công an chận lại vào khoảng 2 giờ chiều. Luật sư Lê Trần Luật bị công an bắt vào trạm công an gần đó và chỉ thị cho luật sư phải ngồi ở đó đợi lệnh mà không hề nêu lý do. Khi hay tin này, hầu hết người Việt ở hải ngọai đang phập phồng lo sợ, không biết tình hình xấu tốt sẽ đến với luật sư ra sao? Tôi săn tìm tin tức trên các trang mạng thường đưa những tin nóng bỏng này nhanh nhất. Quả nhiên, tôi đã nghe được cuộc phỏng vấn của cô Trâm Oanh. Được biết, lúc 4 giờ 30 sáng 19-3-2009 giờ Việt Nam, cô Trâm Oanh đã liên lạc được với luật sư Lê Trần Luật và luật sư cho biết, ông đã bị công an giữ lại tại đồn công an khi xe của luật sư mới vào cửa ngỏ tỉnh Ninh Thuận. Luật sư bị công an bắt ngồi ở đó cho đến khi xe công an của thành phố ra chở luật sư về Sài Gòn và khi đến nhà thì trời đã gần sáng.( lúc Trâm Oanh liên lạc được là lúc luật sư vừa mới đến nhà). Khi nói chuyện với cô Trâm Oanh luật sư cho biết công an đang canh gác chung quanh sân nhà của luật sư và họ có cho luật sư biết sáng mai sẽ mời luật sư đi làm việc.

Hành động này rõ ràng là hành động cố ý mưốn triệt hạ công việc mà luật sư Lê Trần Luật đang theo đuổi, công việc đi tìm và bảo vệ chân lý. Viết đến đây, tôi lại liên tưởng đến bài viết của một tác giả có tên Maria N.D. Bài viết có tựa đề: Tôi tự hỏi “ liệu anh có chùn bước?” Bài viết bày tỏ lòng ngưỡng mộ của tác giả đối với luât sư Lê Trần Luật đã bất chấp hiểm nguy, quyết bám vào công việc bảo vệ chân lý. Tác giả đã kết thúc bài viết với lời nhắn đơn sơ, thật thà nhưng đã gói trọn tình cảm gắn bó thiết tha với 8 giáo oan Thái Hà qua sự cầu khẩn: “Đừng chùn bước luật sư nhé”.

Tôi tin chắc luật sư Lê Trần Luật không bao giờ chùn bước, nhưng trước mưu chước đầy xảo quyệt và sự cương quyết triệt tiêu nền công lý và sự thật của chế đô bạo quyền thì làm sao đây? Làm sao luật sư vượt được những đoạn đường dài đầy chông gai dưới những con mắt cú vọ đang ngày đêm quyết bám sát và theo dõi từng bước chân của luật sư Lê Trần Luật. Cả hệ thống bạo quyền đang chơi trò tồi bại để ngăn cản việc làm của luật sư Lê Trần Luật trong việc bảo vệ thân chủ mình trước toà án. Qua hành động này, người dân một lần nữa lại được nhìn rõ bộ mặt thật và lối hành xử tiểu nhân của những người đang đè đầu cỡi cổ họ

Từ phương trời xa, bằng tâm tình hiệp thông cầu nguyện và lòng ngưỡng mộ, tôi hướng về Thái Hà, nơi 8 giáo oan sắp ra trước vành móng ngựa của phiên xử Phúc thẩm tại toà án Nhân dân thành phố Hà Nội ngày 27-3-2009.

Vâng, 8 nạn nhân vì công lý và sự thật sẽ hiên ngang bước vào toà xử Phúc thẩm không chút sợ hãi. Công lý có đến với 8 giáo oan này không?

Hãy cùng nhau cất lên tiếng hát và cùng với Thái Hà nguyện cầu:

“ Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam. Trời u ám, bất công lan tràn. Mẹ hãy giơ tay ban phúc bình an, cho nước Việt Nam qua phút nguy nan…”

Nguyễn An Quý.

 

Source: VietCatholicNews.

 

21/03/2009

  LẠI BÀY TRÒ GÌ ĐÂY ?

Ngày 20 tháng 3 năm 2009, Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội cử hai cán bộ toà tới tận nhà 8 giáo dân là bị cáo trong phiên toà phúc thẩm sắp tới để đặt giả thiết với các giáo dân rằng: “giả thiết trong phiên toà phúc thẩm sắp tới vì một lý do nào đó luật sư Lê Trần Luật không thể có mặt tại phiên toà thì các bị cáo nghĩ gì?” và “ các bị cáo đã có hai luật sư Hoàng Cao Sang và Huỳnh Văn Đông bào chữa thì đâu có cần ông Luật nữa?”.

 

Sau khi không thể thuyết phục được các giáo dân, hai nhân viên Toà án đã rút từ trong cặp ra thư mời các giáo dân có mặt tại Toà án vào sáng thứ hai, ngày 23 tháng 3 năm 2009, để “bàn về vấn đề luật sư cho Toà Phúc Thẩm”.

 

Thật nực cười khi Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội lại triệu giáo dân tới để bàn về vấn đề luật sư bào chữa???

 

Nếu ông luật sư có vấn đề gì về pháp luật thì cứ việc rút giấy phép hành nghề, tuyên bố ông không đủ tư cách luật sư để bào chữa cho các bị cáo trong phiên toà phúc thẩm sắp tới, có gì đâu phải bàn với cãi, nhất là phải đưa cán bộ tới tận nhà để đặt giả thiết với các giáo dân “nếu ông không có mặt”.

 

Bên cạnh đó, ngày 15 tháng 3 năm 2009, các bị cáo là giáo dân Thái Hà đã gửi Đơn Kiến Nghị tới Bộ Công an, Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội… về việc “bảo đảm quyền bào chữa của bị cáo” và đề nghị các cơ quan Nhà nước “tạo điều kiện giúp đỡ Luật sư Lê Trần Luật được thuận lợi ra Hà Nội bào chữa trong phiên toà phúc thẩm sắp tới”. Lập trường đã rõ ràng thế mà Toà án Nhân dân Hà Nội còn cử người tới thuyết phục và khi không thuyết phục được thì lại gửi giấy mời tới toà để “bàn về vấn đề luật sư bào chữa”.

 

Không biết chính quyền Hà Nội đang bày trò gì đây, nhưng có điều chắc chắn, nếu họ cứ tiếp tục ngăn cản luật sư Luật ra Hà Nội bào chữa cho các bị cáo là giáo dân Thái Hà trong phiên toà phúc thẩm sắp tới, thì họ đang ngang nhiên chà đạp lên Hiến Pháp và pháp luật được qui định tại điều 132, Hiến Pháp 1992: “Quyền bào chữa của bị cáo được bảo đảm. Bị cáo có thể tự bào chữa hoặc nhờ người khác bào chữa cho mình”; và vi phạm nghiêm trọng Công ước Quốc tế về Quyền Con người mà Việt Nam đã long trọng ký kết, được qui định tại điều 14, khoản 3:

 

“Trong các vụ hình sự, tất cả các bị cáo đều được hưởng đồng đều những bảo đảm tối thiểu sau đây:

 

a. Được tức thì thông báo tội trạng với đầy đủ chi tiết bằng ngôn ngữ mà họ thông hiểu.

 

b. Quyền có đủ thời gian và phương tiện để chuẩn bị sự biện hộ và được quyền liên lạc với luật sư do mình lựa chọn.

 

c. Được xét xử mau chóng, không diên trì quá đáng.

 

d. Được hiện diện trong phiên xử để tự biện hộ hay nhờ luật sư biện hộ do mình lựa chọn; được thông báo về quyền này trong trường hợp tự biện hộ; và được quyền có luật sư biện hộ miễn phí vì nhu cầu công lý nếu bị cáo không có phương tiện mướn luật sư.

 

e. Được đối chất với các nhân chứng buộc tội và được quyền đòi nhân chứng và chất vấn các nhân chứng gỡ tội cho mình, theo cùng một thủ tục.

 

f. Được quyền có thông dịch viên miễn phí, nếu bị cáo không nói hay không hiểu ngôn ngữ của toà.

 

g. Được quyền không khai, để khỏi phải tự buộc tội mình, hay khỏi phải thú nhận tội trạng.”

 

Luật sư Lê Trần Luật và hai luật sư đã được tám giáo dân Thái Hà chọn, ký hợp đồng và đã được Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội cấp giấy chứng nhận bào chữa số 01/HS-GCNBC ngày 29/1/2009, thì không vì lý do gì mà họ không thể có mặt tại phiên toà phúc thẩm săp tới. Do đó, Toà án cũng chẳng có lý do gì để “bàn với các giáo dân về vấn đề luật sư nữa”. Cách giải quyết đúng đắn nhất là tôn trọng Hiến Pháp và pháp luật, cũng như tôn trọng các điều khỏan được qui định trong Công ước Quốc tế về quyền con người. Chính quyền không thể ngang nhiên vi phạm pháp luật.

 

Việc để cho luật sư Lê Trần Luật có mặt tại phiên toà phúc thẩm sắp tới sẽ là một quyết định khôn ngoan của nhà cầm quyền. Trái lại, nếu cứ cố tình giữ luật sư không cho ra Hà Nội sẽ chỉ làm cho người dân và người giáo dân thêm bức xúc và điều ấy cũng chứng tỏ rằng phiên toà phúc thẩm ngày 27 tháng 3 tới đây vẫn chỉ là một “phiên toà của ma quỷ và bóng tối”.

 

Việc Luật sư Luật có được ra Hà Nội tham gia bào chữa cho các giáo dân trong phiên toà phúc thẩm sắp tới vẫn là một câu hỏi bỏ ngỏ. Trong thực tế, những ngày qua, an ninh thành phố Hồ Chí Minh được triển khai dày đặc, công khai trước Văn phòng Luật sư Pháp quyền; đồng thời mỗi ngày, luật sư đều phải trình diện tại cơ quan an ninh Gò Vấp để giải trình các vấn đề chẳng liên quan gì tới vụ án. Nghe đâu, trong các cuộc nói chuyện với luật sư Luật, các cán bộ an ninh cho biết: “Anh Luật thông cảm, cái này là chỉ thị từ trung ương”; hỏi trung ương là ai thì được cho biết: “Bí mật quốc gia”.

 

Vụ xử phúc thẩm tám giáo dân Thái Hà đang rất gần. Dù người ta có bày trò gì, thì không có gì là không bị bóc trần dưới ánh sáng và lương tri con người.

 

21/3/2009

 

Hà Thạch

 

Source: VietCatholicNews.

 

20/03/2009

  Hành trình một linh mục Việt Nam đầu tiên của giáo phận Osaka Nhật Bản

OSAKA, NHẬT BẢN - Mùa hè năm 1981, chiếc thuyền con mong manh chở 34 con người, già trẻ lớn bé, phát xuất từ một làng chài ở Vũng Tàu đi tìm tự do. Hầu hết những người trên con tàu này xuất thân từ giáo xứ Kim Châu- Ban mê Thuột, một khu vực tập trung những người di cư có đời sống đức tin vững mạnh. Trong đó có một thiếu niên 15 tuổi.

 

Không ai ngờ... chuyến ghe trở nên kinh hoàng... thê thảm khi lênh đênh hơn 40 ngày trên biển.

 

Bao nhiêu tàu đi qua nhưng không đoái hoài, cũng không cho được một miếng nước. Từng người, từng thây người chết đói... chết khát được vứt xuống biển. Ban đầu người sống còn nước mắt cho người chết... sau đó thì không còn một giọt nước mắt nào cho nhau... người họ đã cạn nước và nghĩ rằng trước sau gì cũng đến phiên mình.

 

Tuy nhiên, tiếng cầu kinh vẫn cất lên không một lời oán than Thiên Chúa... Ngày thứ 41, anh R. Trưởng thuyền... cũng là anh ruột của cậu trai 15 tuổi thều thào với mẹ, vợ và những đứa em: -Con sắp ra đi, con có lỗi với Chúa, với mọi người... là đã không đưa tất cả đến được bến bờ bình an. Tuy nhiên sau khi con chết, những người còn lại sẽ được tàu đến cứu.

 

Nói xong anh R. nhắm mắt Cậu thiếu niên... lấy chút sức lực còn sót lại, cùng mọi người thả xác anh nhẹ nhàng xuống biển. Dường như không nỡ bỏ hai đứa con và cái bào thai nhỏ bé đang trong bụng vợ... Anh R. nhấp nhô người dọc thẳng theo làn nước, bám theo con thuyền; một hồi rồi mới trôi ra xa.

 

Nửa tiếng sau, một chiếc tàu lớn tiến lại chiếc ghe đang vật lộn cùng sóng biển... mọi người không còn sức mà vẫy tay ra hiệu kêu cứu. Những đứa bé nhanh chóng được bế lên tàu, cậu thiếu niên cũng được đưa lên theo. Trong đầu cậu văng vẳng tiếng cầu kinh, tiếng người anh đã mất, và dường như trong cơn mê man cậu hình dung được con đường tiếp nối mà đấng trên cao đã sắp đặt.

 

Đúng như anh R. đã trăn trối... anh là người cuối cùng trong chuyến ghe 10 người chết. Sau này người viết được biết trong những người ra đi vĩnh viễn, còn có cậu H. là em của Cha T. Giáo xứ Giang Châu.

 

Số người sống sót được chuyển tới một cảng thuộc miền Bắc Nhật Bản; nhanh chóng trở thành một tin lớn truyền khắp cả xứ Phù Tang và trong cộng đồng còn rất nhỏ bé của ngưởi Việt Nam. Cha Harrie, giám đốc trại tị nạn Caritas-Himeji ở miền Nam, vội đi đón họ để đưa về trại. Gương mặt và ánh mắt của hơn 20 con người vẫn còn thất thần... dường như họ chưa cảm được cái hạnh phúc tồn tại sau chuyến đi vì những mất mát quá lớn.

 

Thời gian trôi qua... đại gia đình của cậu trai 15 tuổi định cư ở một thành phố gần Osaka, thuộc giáo xứ Sonoda. Người viết trở nên một thành viên của gia đình này. Hai anh em có nhiều cơ hội gần gũi, trò chuyện nhau nhưng chưa bao giờ người viết được cậu ta bày tỏ gì về dự định tương lai. Người trong nhà hoặc bạn bè đôi lúc đòi giới thiệu cô này, cô nọ, nhưng cậu chẳng tỏ vẻ hứng thú với chuyện lập gia đình. Có điều, thỉnh thoảng sau thánh lễ ngày Chủ Nhật, một bà sơ Nhật già tiến tới nói với cậu: “Chúa cho Sơ biết là đang gọi anh đó”... Nghe xong cậu ta chỉ cười trừ...

 

Cho tới năm 2001; đúng 20 năm sau chuyến ghe kinh hoàng, cậu mới thố lộ cùng gia đình, đã chuẩn bị hành trang để dâng mình cho Chúa. Ai nấy đều vui mừng mặc dù biết con đường trước mắt còn lắm nhiều khó khăn. Riêng người viết, từng là một tiểu chủng sinh, thì niềm vui đó còn kèm theo nhiều cảm xúc khó tả. Thế rồi chuyện đi tu theo dòng nào hoặc theo địa phận -mà VN còn gọi là Triều, được đặt ra... Vì thật sự với vốn liếng tiếng Nhật vừa đủ sống và tiếng Anh còn bập bõm, cậu phải cố gắng nhiều lắm mới đủ tiêu chuẩn để vào chủng viện. Nghe tin, người cha tinh thần Harrie phán một câu: “ Đi vào Dòng Thánh Tâm của cha, không cần phải biết nói tiếng Anh hay Nhật, chỉ cần hiểu và nghe được tiếng Chúa!

 

Cám ơn cha vô cùng.

 

Tuy nhiên, do sự thiếu hụt linh mục địa phận Osaka, cậu được nhận cách riêng với một năm đầu phải lên miền bắc giá lạnh Akita để thử thách. Ở đây sau những giờ lao động tay chân, trồng trọt trong tu viện, tân chủng sinh được học những điều căn bản, chuẩn bị cho chương trình triết-thần học trên đại chủng viện Tokyo. Những thú vui cá nhân bỏ lại, những lo toan đời thường gác qua... để chỉ còn con đường chông gai thánh giá đang chờ đợi trước mắt.

 

Thế rồi 6 năm trôi qua, cậu tân chủng sinh ngày nào trở thành phó tế Lưu Vĩnh Cửu. Cái tên cha mẹ đặt, dường như đã được Chúa sắp sẵn con đường và tình yêu nói lên sự vĩnh cửu của Ngài. Thầy Cửu rời khỏi nước Nhật để đi giúp xứ bên Philiippine một năm. Đầu năm 2009, thầy trở về và ngày 20-3... trong vòng tay yêu thương của gia đình, của giáo xứ Nhật đã đùm bọc, cậu thiếu niên của chuyến tàu định mệnh 28 năm trước, trở thành chứng nhân của Thiên Chúa; trở thành Linh mục Việt Nam đầu tiên của giáo phận Osaka và là linh mục triều đầu tiên xuất thân từ giáo xứ có truyền thống Sonoda.

 

34 người ra đi năm xưa với một bào thai nhỏ, sống sót 24 người... một số trong 24 người cũng đã về nước Chúa, trong đó có mẹ và chị của cậu... hai người thân hơn ai hết mong mỏi có mặt trong ngày trọng đại của đứa con –đứa em mình. Tuy nhiên thay vào đó là gần 1000, những người cha, người mẹ, anh em... con cháu trong giáo hội Chúa đã đến nhà thờ chính tòa Osaka để tham dự lễ tấn phong tân linh mục trong niềm vui tràn ngập.

 

Người viết cũng xin được gởi những dòng chữ này để chia sẻ niềm vui riêng của gia đình, của cá nhân, trong đó gói ghém ước mơ thầm kín của một “chú tiểu” ở ngôi trường Sao Biển những ngày còn thơ, xa lắc xa lơ.

 

Cầu xin Thiên Chúa với sự gìn giữ của Mẹ Maria, ban cho tân L.m Cửu thêm nhiều sức mạnh và can đảm, biết hy sinh cho tha nhân như người anh của Linh Mục đã xả thân bỏ mình trên biển cả năm nào.

 

Huỳnh thế Hy SB71

 

Source: VietCatholicNews.

 

19/03/2009

  VIETNAM  Low-cost medical center a boon for poor patients

BUI CHU, Vietnam -- Impoverished patients in northern Vietnam say they appreciate the care, spiritual support and low-cost treatment given by Catholic nuns who run a medical center.

 

Marie Nguyen Thi Chanh, 53, who fell into a coma after suffering a stroke in February, said after receiving treatment at the facility in Nam Dinh province's Xuan Truong district, she was able to walk and talk within a week. Prior to that, doctors from a state-run hospital in Ha Noi had decided to stop treating her, and had asked her husband to take her home.

 

"I am grateful to the nuns who saved me by giving me proper medicine, acupuncture and massages, and helping me with exercise every day," Chanh said.

 

She said she was also impressed at how other patients would pray in front of a Marian statue in the compound of the center, run by the Daughters of Our Lady of the Rosary congregation. Chanh who comes from the neighboring Giao Thuy district said she and her husband decided they would become Catholics by the end of the month.

 

Sister Agnes Pham Thi Nho, who heads the center, said, "We offer free health care or medicines at low cost to poor patients from rural areas, especially those who are seriously ill and have no money for treatment at state-run hospitals."

 

She added that the center, established in 1993, provides acupuncture, physical therapy, medical treatment and dental care to about 100 patients a day. These patients also come from other northern provinces such as Ha Nam, Lao Cai, Nghe An, Ninh Binh, Thai Binh, Thanh Hoa and Yen Bai.

 

Seventeen nuns work at the center as doctors and nurses. All of them are graduates from medical colleges in the south.

 

Sister Nho, 55, said the center's 16th anniversary falls on March 19, the feast of Saint Joseph. The center held a celebration on this date.

 

John Le Van Huan, who became paralyzed after a fall, said he was able to walk again after being treated at the center for a month.

 

Huan, 66, said he received free hospitalization and paid only 5,000 dong (US$0.29) a day for lunch and dinner prepared by the nuns. If he had paid for food from local restaurants, he would have had to fork out 20,000 dong, he said. He also bought medicine from the nuns at half the price of what local pharmacies charge.

 

Sister Marie Huong, who handles physical therapy, said 10 patients who are suffering cerebral palsy are now undergoing therapy.

 

Although the nuns provide medical care for patients, Sister Nho said it is also important that they pray for patients, and for patients to pray for themselves. "It is Jesus who heals them," she stressed.

 

Bishop Joseph Hoang Van Tiem of Bui Chu has, since February, allowed the nuns to keep the Blessed Sacrament in a small chapel in the center. At present, the chapel has enough room for only 10 people.

 

Sister Nho said the nuns wish to build a new chapel that can accommodate at least 100 people.

 

She recalled that when the center first started, the nuns had planned to provide health care to congregation members and poor people just two days a week. Later as patients increased, the nuns constructed two two-story buildings covering 1,000 square meters, and in 1995, started serving patients six days a week.

 

Sister Nho said the center now has 65 inpatients and provides free meals to those who cannot afford to pay.

 

She added that in the past, the late Bishop Joseph Vu Duy Nhat of Bui Chu, who headed the diocese from 1979-1999, had given them financial support. The center now has benefactors helping to cover operating costs of 20 million dong a year.

 

The Daughters of Our Lady of the Rosary congregation was established in 1946 by Bishop Dominic Ho Ngoc Can of Bui Chu. The congregation has 208 nuns, 21 novices, 12 postulants and 120 candidates. Members work in parishes, undertake charitable activities and provide health care and basic education to poor people.

 

Source: UCANews.

 

19/03/2009

  Africa can become the continent of hope, Pope Benedict says

Yaounde, Cameroon -Today, on the Feast of St. Joseph, the Holy Father spoke to a vast crowd at the Amadou Ahidjo stadium in Yaounde, Cameroon. He encouraged the faithful to make Africa the continent of hope by following the example of St. Joseph, especially in times of trouble.

 

Upon arriving at the stadium, the Pope wove his way through the crowd in the popemobile, before entering the sacristy and beginning the celebration of a Mass marking the publication of the "Instrumentum laboris" (working document), of the Second Special Assembly for Africa of the Synod of Bishops.

 

In his address to the Cameroonian audience, the Holy Father stressed that God is the Author of Life and explained that "family today…is experiencing a difficult time," but that "fidelity to God will help see it through."

 

Society, the Pope said, has slowly been turning against the family. "Certain values of the traditional life have been overturned. Relationships between different generations have evolved in a way that no longer favors the transmission of accumulated knowledge and inherited wisdom. Too often we witness a rural exodus ... [and] the quality of family ties is deeply affected by this. Uprooted and fragile members of the younger generation who often - sadly - are without gainful employment, seek to cure their pain by living in ephemeral and man-made paradises."

 

But this is not "an irreversible, inevitable development," the Holy Father countered. 

 

In the face of these challenges, Africans must realize that "life as a gift from God," he counseled.

 

"According to both Sacred Scripture and the wisest traditions of your continent, the arrival of a child is always a gift, a blessing from God. Today it is high time to place greater emphasis on this: every human being, every tiny human person, however weak, is created 'in the image and likeness of God.'"

 

The Pope then proclaimed the Gospel, saying, "Sons and daughters of Africa, do not be afraid to believe, to hope, and to love; do not be afraid to say that Jesus is the Way, the Truth and the Life, and that we can be saved by Him alone."

 

Africa is called to hope through Christ the Pope exclaimed.  "With Jesus Christ, who trod the African soil, Africa can become the continent of hope! We are all members of the peoples that God gave to Abraham as his descendants. Each and every one of us was thought, willed and loved by God. Each and every one of us has a role to play in the plan of God: Father, Son and Holy Spirit."

 

The Pontiff then encouraged the congregation to turn look to St. Joseph's example in times of trouble.  "If discouragement overwhelms you, think of the faith of Joseph; if anxiety has its grip on you, think of the hope of Joseph, that descendant of Abraham who hoped against hope; if exasperation or hatred seizes you, think of the love of Joseph, who was the first man to set eyes on the human face of God in the person of the Infant conceived by the Holy Spirit in the womb of the Virgin Mary."

 

Focusing on fathers, he urged them to take St. Joseph as their model. "He who kept watch over the Son of Man is able to teach them the deepest meaning of their own fatherhood," the Holy Father said. "In the same way, each father receives his children from God, and they are created in God's own image and likeness."  He also prayed: "Dear fathers, like St. Joseph, respect and love your spouse; and by your love and your wise presence, lead your children to God, where they must be."

 

Finally, turning to children without a father, those separated from their parents, abused or living in poverty, the Pope reminded them: "God loves you, He has not forgotten you, and St. Joseph protects you!"

 

Following the Mass, the Pope consigned the working document to the presidents of African national and regional bishops' conferences. The theme of the meeting, which will be held at the Vatican in October 2009, is "The Church in Africa at the Service of Reconciliation, Justice and Peace: 'You are the salt of the earth. ... You are the light of the world.'"

 

Source: CNA.

 

18/03/2009

  Về lại Tràng Đình hôm nay

VINH - Tuần III Mùa Chay hằng năm, giáo xứ Tràng Đình thuộc giáo hạt Can Lộc được phân công tổ chức tuần chầu đền tạ Chúa Giêsu Thánh Thể thay cho toàn giáo phận. Nhưng có lẽ phải gọi là Kỳ đại hội Thánh Thể thì mới toát lên được bầu khí trang nghiêm sốt sáng trong 3 ng����y qua tại giáo xứ Tràng Đình và những nét đổi thay của vùng đất này.

Nằm dưới chân Rú Nậy theo hướng Nam thuộc xã Yên Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh, ngôi nhà thờ Tràng Đình được xây dựng từ năm 1936, sau cuộc đốt phá của một nhóm người vô lại bất lương, vẫn giữ được nét cổ kính thâm nghiêm của nó như một dấu tích không bao giờ phai về trang sử hào hùng của giáo xứ. Vốn vẫn được ít biết đến với những hoạt động sôi nổi bên ngoài nên hai tiếng Tràng Đình không có dấu ấn nhiều nơi các giáo xứ bạn trong địa phận Vinh, đó là một thực tế. Nhưng có một thực tế vượt không gian và thời gian, sống mãi với muôn thế hệ người Công giáo trên đất Việt Nam - mảnh đất đã từng phải ngập chìm trong bầu khí sục sôi máu lửa một thời mà người Công giáo bị phân biệt đối xử, bị gạt ra bên lề, bị gọi là công dân hạng hai và bị bách hại - đó là sự kiện xẩy ra vào đầu những năm của thập kỷ 30, thế kỷ XX, khi đảng cộng sản mới ra đời. Sự kiện đó nay lại được nhắc đến như một dấu mốc oanh liệt hào hùng của mảnh đất dường như bị "bỏ quên" ngay chính trên quê hương mình, trong tác phẩm "Cuộc phiêu lưu của một gia đình nông dân" của tác giả Thập Lang tại Houston, Hoa Kỳ. Cuốn sách dày 700 trang, viết với văn thể tiểu thuyết nhưng được gợi hứng từ một sự kiện lịch sử có thật tại giáo xứ Tràng Đình, trên mảnh đất của phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh 1930. Sự kiện ở Tràng Đình như là cú hích ban đầu để nhằm gây hấn và thổi bùng lên phong trào rộng lớn và đẩy đến cao trào vào tháng 9 năm 1930. Gọi là cuộc phiêu lưu của một gia đình nông dân vì chính tính cách phiêu lưu không tưởng của nó, được thúc đẩy bởi chủ trương tuyên truyền về một xã hội ngày mai với viễn ảnh tươi đẹp, gieo rắc trong tầng lớp nông dân cùng đinh một đường lối đấu tranh tự giải phóng mình như một thứ linh dược cải tử hoàn sinh, cải lão hoàn đồng và trường sinh bất lão trong hình thái xã hội cộng sản văn minh mai ngày. Và cứ thế, tầng lớp nông dân cố cùng liều thân đã ngã vào cuộc đấu tranh đầy tính bạo động và dấn sâu trên con đường phiêu lưu đó, đã đứng lên làm cách mạng bằng chính giá máu của mình. Gọi là đánh đổ thực dân phong kiến, giải phóng tầng lớp nông dân công nhân, nhưng trong những phong trào đó họ đã đồng hóa Công giáo với kẻ thù, thế là chỉ vì con chuột nhắt mà làm vỡ cả bình hoa đẹp quý báu. Ở một khía cạnh khác tác giả đề cập đến, đó là cuộc phiêu lưu của những tầng lớp người bị bách hại, bị trấn áp đã làm tan vỡ sự bình yên của một vùng quê, như những câu thơ của tác giả Ngô Minh Hằng trong thi phẩm "Mùa thu hoa bướm quê tôi":

Quê tôi hoa bướm là như thế
Đẹp đến vô cùng một bức tranh
Nhưng một mùa Thu hoa bướm khóc
Mùa Thu, ai xé mộng an lành!!!

Từ những cuộc bách hại đó, người giáo dân vùng Nghệ An, Hà Tĩnh cũng bắt đầu một bước đường phiêu lưu y như cuộc Xuất Hành của dân Israel để thoát khỏi truy bức sát hại của vua Pharaon. Nhưng biến cố Xuất Hành cũng là một kinh nghiệm về quyền năng giải phóng của Thiên Chúa và Giao Ước Xi-nai như một kinh nghiệm cộng đồng về sự gặp gỡ Thiên Chúa. Giáo xứ Tràng Đình được nói đến trong tác phẩm của tác giả Thập Lang ở những bối cảnh lịch sử đó. Cùng với Cuộc phiêu lưu của một gia đình nông dân, Tràng Đình cũng được nhắc đến trong Ông Trùm Noãn và những truyện ngắn khác của cùng một tác giả, đã được xuất bản tại Hoa Kỳ. Nói như vậy để bạn đọc hình dung được phần nào về Tràng Đình, một giáo xứ có bề dày lịch sử, đã vượt không gian vô hạn và thời gian vô tận để đến với khắp mọi miền.

Theo Linh mục Nguyễn Hoằng trong bán tự sự (trích SACSERDOS tháng 1 năm 1936) thì nhà xứ Tràng Đình được thành lập vào tháng 3 năm 1897 do linh mục Nguyễn Hoằng bấy giờ là Quan Phụ Tế Đại Thần dưới thời vua Đồng Khánh. Nhưng có lẽ phải nói đây là thời gian đặt nền móng ban đầu về cơ sở vật chất, trên thực tế thì giáo xứ Tràng Đình được thành lập năm 1903 khi hội đủ các yếu tố cấu thành một giáo xứ theo giáo luật. Và ngôi nhà thờ hiện nay được xây năm 1936 sau khi ngôi nhà thờ trước đó đã bị đốt phá cùng với cái chết của cha Hoàng Khang vào năm 1930.

Đi trọn gần một thế kỷ, Tràng Đình đã từng bước lớn mạnh và khẳng định được vị thế của một giáo xứ có truyền thống sống đạo vững bền qua bao thử thách nghiệt ngã của biến động lịch sử xã hội, để đến hôm nay, những thế hệ con cháu không cảm thấy hổ thẹn với các bậc tiền bối đã hy sinh xương máu trong công cuộc bảo vệ đức tin tinh tuyền son sắt của mình. Ngày nay, đến Tràng Đình chúng ta chứng kiến được nhiều nét đổi thay, cả về đời sống kinh tế, văn hóa cũng như đời sống đạo nơi 3063 giáo hữu thuộc 4 giáo họ. Đặc biệt, những đổi thay bên ngoài nơi khuôn viên nhà thờ, nhà xứ, tất cả đã được xây mới, tôn tạo, sửa chữa, nâng cấp… tạo nên một khung cảnh tôn nghiêm, sạch đẹp, xứng với nơi thờ phượng Chúa. Có được những nét khởi sắc này, trước hết phải nhờ đến sự nỗ lực không mệt mỏi của cha quản xứ Giuse Trần Thanh Lợi, ngài mới nhận nhiệm sở Tràng Đình được hơn 6 tháng. Khi vừa mới về nhận xứ được một ngày, ngài đã bắt tay ngay vào công việc tái thiết bộ mặt khuôn viên giáo xứ, từ việc tu sửa lại toàn bộ xứ đường, sắp xếp sửa sang lại một số công trình cho phù hợp với sinh hoạt của giáo dân trong các ngày đại lễ, đến việc tái bố trí cơ cấu đội ngũ cốt cán trong hàng lãnh đạo, cách thức sinh hoạt phục vụ của Ca đoàn, và các Ban ngành khác… để vừa tạo được khối đoàn kết trong giáo xứ vừa đem lại hiệu quả trong công tác phục vụ chung. Qua cách thức "quản trị" vừa có tính khoa học, vừa mang đậm tính giáo huấn của Giáo Hội thể hiện căn bản nơi Tin Mừng, cha quản xứ đã tạo được một nét mới phong quang tươi đẹp cho giáo xứ. Hơn 3000 giáo dân đoàn kết xung quanh người cha chung, đồng tâm hiệp lực xây dựng cộng đoàn ngày một vững mạnh, xứng đáng là chứng nhân Tin Mừng giữa xã hội hôm nay trong tinh thần hợp nhất yêu thương.

Tuần III Mùa Chay 2009 này, Tràng Đình tổ chức tuần chầu đền tạ Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng tôi gọi là kỳ Đại hội Thánh Thể để mới có thể nói lên một dấu mốc đáng ghi nhận trong quá trình tăng triển của giáo xứ. Bắt đầu từ tối thứ 5, 12 tháng 3, ngày khai mạc Tuần chầu, Thánh lễ và các giờ chầu Thánh Thể được diễn ra liên tục vào các buổi sáng chiều và tối, với sự hiệp dâng lời cầu nguyện của quý cha trong giáo hạt, quý cha khách và đông đảo giáo dân tham dự. Cha Giuse Trần Thanh Lợi cho biết, có những giáo dân đã bỏ xưng tội rước lễ lâu năm, nay trở lại tòa cáo giải trong tâm thế của một hối nhân quyết tâm hoán cải ăn năn tội lỗi của mình, để làm hòa với Chúa, làm hòa với anh em. Đặc biệt, chiều thứ 6 ngày 13/3, Đức Cha Phaolô Maria đã về dâng thánh lễ và chủ sự nghi thức làm phép Tượng đài Thánh Giuse. Tượng đài Thánh Giuse nằm về phía bên phải nhà thờ, cao hơn 7m được xây dựng trong hai tuần lễ với tiến độ gấp rút để hoàn thành kịp tuần chầu lượt, hơn nữa là để tôn kính Thánh Nhân trong tháng 3, tháng biệt kính Ngài.

Tràng Đình là một giáo xứ nổi tiếng về nghề thợ mộc. Ngoài nghề trồng lúa nước, nghề mộc đã đóng một vai trò chính trong việc nâng cao đời sống kinh tế của giáo dân trong giáo xứ. Khắp nơi trên địa bàn 3 tỉnh Nghệ-Tĩnh-Bình, ở đâu cũng có dấu chân của những tay thợ lành nghề của làng nghề mộc Tràng Đình. Chính vì thế, một tượng đài Thánh Giuse hiện diện giữa lòng giáo xứ là thích hợp nhất, bởi Thánh Giuse, cha nuôi Chúa Giêsu trong xóm nhỏ đơn nghèo miền Nazaret xưa là "bác thợ mộc" rất siêng năng cần cù chịu khó, luôn nêu gương cho đời sống người lao động. Trong những câu chuyện viết về gương đời sống lao động của Thánh Giuse, chúng ta bắt gặp hình ảnh của một người gia chủ rất đỗi hiền lành, khiêm nhường và hết mực vì công việc để lo cho Thánh gia: "Ông rành nghề thạo việc, lại cầu toàn: đường cưa phải thực thẳng, nước bào phải thực mịn, mộng mẹo phải thực khít, các sản phẩm làm ra phải thực chắc, thực đẹp, xứng đáng với lương tâm nhà nghề, đáp lại lòng tín nhiệm của thân chủ. Vì thế các đồ ông làm ra đều nổi tiếng trong vùng. Các đồ nghề, ông giữ gìn như của báu, coi đó là những bàn tay nối dài sắc bén, không thể để sứt mẻ vô cớ được. Nhất là ông yêu nghề. Từ sáng sớm, ông đã bắt đầu làm việc, vừa làm vừa ca hát, ngâm nga, ra chiều thích thú, khác nào thợ cưa kéo gỗ bên ta. Lao động, đối với ông, là một nguồn vui trong sạch, xua đuổi mọi nỗi buồn chán trong lòng. Lao động, không phải là mục đích cuộc đời, nhưng là phương tiện cần thiết để phát huy tài năng và làm ra của cải nuôi sống con người. Theo quan niệm của Giuse, lao động không phải là thần tượng con người phải phục vụ, nhưng trái lại, lao động phải phục vụ con người, và con người phải phục vụ Thiên Chúa". Từ đây, giáo dân giáo xứ Tràng Đình sẽ chạy đến với Thánh Giuse để nhờ lời bầu cử của Ngài thánh hóa công việc làm ăn hàng ngày, biến những lao công của mình thành của lễ đáng trân quý trước mặt Chúa, từ đó tiến tới xây dựng gia đình, cộng đoàn giáo xứ ngày thêm vững mạnh hơn.

Ngày cao điểm của Đại hội Thánh Thể giáo xứ Tràng Đình diễn ra trong bầu khí sốt sáng trang nghiêm dưới làn nắng ửng của tiết trời mùa xuân. Chủ Nhật hôm nay thời tiết có lạnh hơn, nhưng từ rất sớm trên khu vực trước sân nhà thờ đã có một lượng người đông đảo, các giáo xứ bạn đến hiệp thông tuần chầu với giáo xứ rất đông. Cha FX Võ Thanh Tâm, Tổng đại diện giáo phận Vinh đã chủ sự thánh lễ và đồng tế với ngài có 13 linh mục trong ngoài giáo hạt Can Lộc. Lời cầu chúc bình an cho giáo xứ được cha Tổng đại diện nói đến nhiều nhất, và thiết nghĩ đó cũng là lời nguyện thiết yếu nhất cho một cộng đồng Công giáo sống tốt hơn, xứng đáng là chứng nhân cho Chúa giữa trần gian hôm nay.

Khép lại Tuần chầu, kỳ đại hội Thánh Thể, của giáo xứ sẽ mở ra một mùa sống mới với nhiều hứa hẹn thăng tiến mạnh mẽ về đời sống đạo, cơ sở cho những bước tiến vững mạnh về đời sống văn hóa kinh tế trong giáo xứ, làm đẹp thêm cho một xứ sở đã từng thấm máu các bậc tiền bối anh dũng hy sinh để bảo vệ Giáo hội, làm triển nở đời sống đức tin. Cầu chúc cho mọi nguyện ước của giáo xứ Tràng Đình được Chúa thương chúc lành và sớm trở thành hiện thực.

PV GP Vinh.
 

17/03/2009

  Đức Thánh Cha bắt đầu viếng thăm Phi châu

VATICAN. Sáng 17-3-2009, ĐTC Biển Đức 16 đã lên đường viếng thăm Phi châu trong vòng 1 tuần lễ, với hai trạm dừng là Yaoundé thủ đô Camerun và Luanda, thủ đô Angola.

Cao điểm trong các hoạt động của ngài tại Camerun là thánh lễ lúc 10 giờ sáng ngày 19-3-2009, với các đại diện của lối 50 HĐGM Phi châu tại sân vận động Amadou Ahidjo, và trong dịp này ngài sẽ trao cho các vị Tài liệu làm việc của Thượng HĐGM Phi châu kỳ 2 sẽ nhóm tại Roma từ ngày 4 đến 25-10 năm nay về chủ đề: ”Giáo Hội phục vụ hòa giải, công lý và hòa bình. Các con là muối đất.. là ánh sáng thế gian”.

Sau Camerun, ĐTC sẽ viếng thăm Angola trong vòng 3 ngày rưỡi nhân dịp kỷ niệm 500 năm truyền giáo tại nước này.

Trên chiếc máy bay Boeing 777 của hãng Alitalia, ĐTC đã gặp gỡ giới báo chí và trả lời 6 câu hỏi của các ký giả trong khoảng nửa giờ. Ngài đề cập đến nhiều điểm trọng yếu, chẳng hạn cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới ảnh hưởng tới các nước nghèo và tầm quan trọng của luân lý đạo đức để có một trật tự ngay chính trong kinh tế thế giới, Giáo Hội Phi châu, sức sinh động và các vấn đề của Giáo Hội này. ĐGH cũng nói về bệnh Aids và lập trường của Kitô giáo về tình yêu và về tính dục. Ngài nhấn mạnh rằng nạn dịch Aids không thể khắc phục bằng tiền bạc, hoặc bằng cách phân phát các túi cao su, trái lại nó càng làm gia tăng vấn đề. Cần có một thái độ nhân bản hợp luân lý và đúng đắn và đặc biệt quan tâm đến các bệnh nhân”.

Đầu buổi gặp gỡ, ĐGH mỉm cười và trả lời một câu hỏi về điều mà nhiều báo chí gọi là sự cô đơn của ngài. ĐGH nhắc đến bao nhiêu tiếp xúc hằng ngày của ngài với các cộng sự viên và bao nhiêu người khác, mà ngài tiếp kiến.

Đón tiếp tại Camerun

Sau gần 6 giờ bay, vượt qua hơn 4.200 cây số, máy bay chở ĐTC, đoàn tùy tùng gồm 30 vị và 70 ký giả quốc tế đã tới phi trường Yaoundé lúc gần 4 giờ chiều. Tại đây đã diễn ra nghi thức đón tiếp với đông đảo quan khách đạo đời, và 31 GM địa phương.

Tổng thống Paul Biya cùng với phu nhân với Đức TGM sở tại và ĐHY Tumi và các vị lãnh đạo trong chính quyền đón tiếp ĐTC tận chân thang máy bay.

Trong bài đáp từ, sau khi chào thăm và cám ơn tổng thống, chính quyền và giáo quyền, ĐTC cho biết ngài đến thăm Camerun như một mục tử, “củng cố các anh chị em tôi trong đức tin”. ĐTC nói thêm rằng: ”Chính tại Yaoundé này vào năm 1995, vị tiền nhiệm đáng kính của tôi, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 đã công bố Tông Huấn hậu thượng HĐGM, ”Giáo Hội tại Phi châu”, thành quả Thượng HĐGM Phi châu kỳ I, diễn ra tại Roma năm 1994 trước đó. Dịp kỷ niệm 10 năm biến cố ấy đã được cử hành trọng thể tại thành phố này. Nay tôi đến đây để trình bày Tài liệu làm việc của Thượng HĐGM Phi châu kỳ 2 sẽ tiến hành tại Roma vào tháng 10 tới đây. Cac nghị phụ sẽ cùng nhau suy tư về đề tài: ”Giáo Hội tại Phi châu phục vụ hòa giải, công bình và xã hội.. Các con là muối đất.. Các con là ánh sáng thế gian” (Mt 5,13-14). Sau gần 10 năm của Ngàn năm mới này, thời điểm ân phúc này là lời kêu gọi tất cả các GM, LM, tu sĩ và giáo dân của Phi châu hãy tái hiến thân cho sứ mạng của Giáo Hội mang lại hy vọng cho tâm hồn dân chúng tại Phi châu, và qua đó cho các dân tộc toàn thế giới.”

”Dù giữa những đau khổ lớn lao, sứ điệp Kitô vẫn luôn mang theo hy vọng. Cuộc sống của thánh nữ Josephine Bakhita là một tấm gương sáng ngời về sự biến đổi mà cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa hằng sống có thể mang lại trong một tình trạng rất đau khổ và bất công. Đứng trước đau đớn và bạo lực, nghèo đói, tham nhũng và lạm dụng quyền thế, tín hữu Kitô không bao giờ có thể ngồi im trong yên lặng. Sứ điệp cứu độ của Tin Mừng đòi phải được mạnh mẽ công bố rõ ràng, để ánh sáng của Chúa Kitô có thể chiếu sáng trong tăm tối của đời sống con người. Tại Phi châu này cũng như tại bao nhiêu nơi khác trên thế giới, vô số người đang khao khát được nghe một lời hy vọng và an ủi. Những cuộc xung đột địa phương làm cho hàng ngàn người vô gia cư và túng thiếu, trẻ mồ côi và góa phụ. Tại một đại lục, trong quá khứ đã thấy bao nhiêu người dân của mình bị bắt cóc tàn bạo và đưa ra hải ngoại để làm việc như nô lệ, nạn buôn bán người, nhất là các phụ nữ và trẻ em vô phương tự tệ, nay đã trở thành một hình thức nô lệ mới. Trong một thời đại thiếu lương thực trên thế giới, xáo trộn về tài chánh, và khí hậu bị chao đảo, Phi châu đang phải chịu đau khổ thái quá: càng ngày càng có nhiều người dân đại lục này lâm vào nạn nghèo đói, bệnh tật. Họ đang lớn tiếng kêu cầu hòa giải, công lý và hòa bình, và đây chính là điều mà Giáo Hội mang lại cho họ. Không phải là những hình thức mới của sự áp bức kinh tế hoặc chính trị nhưng là tự do vinh hiển của con cái Thiên Chúa (cf Rm 8,21). Không phải là sự áp đặt những kiểu mẫu văn hóa không đếm xỉa gì tới sự sống của những thai nhi chưa sinh ra, nhưng là nước tinh tuyền cứu độ của Tin Mừng sự sống. Không ưa thích sự cạnh tranh giữa các chủng tộc hoặc tôn giáo, nhưng là sự ngay chính, hòa bình và niềm vui của Nước Thiên Chúa được Đức Phaolô 6 mô tả một cách rất thích hợp là ”nền văn minh tình thương” (Xc Sứ điệp buổi đọc kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng, Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, 1970).

ĐTC ghi nhận rằng: ”Camerun thực là miền đất hy vọng đối với nhiều người tại Trung Phi. Hàng ngàn người tị nạn từ các nước bị chiến tranh tàn phá đã được tiếp đón tại đây. Đó là một miền đất sống, với một chính phủ tuyên bố rõ ràng bênh vực quyền của các hài nhi chưa sinh ra. Đó là một miền đất hòa bình: khi giải quyết bằng đối thoại cuộc tranh chấp tại bán đảo Bakassi, Camerun và Nigeria đã chứng tỏ cho thế giới thấy rằng một nền ngoại giao kiên nhẫn có thể mang lại thành quả. Đây cũng là miền đất của người trẻ, được chúc phúc nhờ dân chúng trẻ trung đầy sức sống và nóng lòng muốn xây dựng một thế giới công bằng và hòa bình hơn. Đất nước này được mô tả là ”Phi châu thu hẹp”, là quê hương của hơn 200 nhóm chủng tộc sống hòa hợp với nhau”.

Sau nghi thức tiếp đón tại Phi trường, ĐTC đã về tòa Sứ thần Tòa Thánh ở trung tâm thủ đô, cách đó gần 30 cây số. Dọc đường có đông đảo tín hữu và dân chúng tiếp đón.

G. Trần Đức Anh OP
 

16/03/2009

  VIETNAM Former drug addict inspires as priest of hope

HUE, Vietnam -- Only after spiraling down through gambling, drinking, drug abuse and prison did a man born into a wealthy family become the symbol of hope he is today: a priest who knows how a prodigal son can return to God.

Father Francis Xavier Tran An, 39, now lives at the Benedictine monastery in Hue, central Vietnam, where he receives others who have struggled through a troubled past before seeking spiritual growth.

Most of the numerous visitors from many provinces have had lifestyle problems -- gambled too much or abusing alcohol and drugs -- and some are living with the human immunodeficiency virus (HIV) that usually leads to AIDS. But they all want to turn a new leaf, Father An said in a recent interview.

For this they seek the advice of this once-wayward monk, ordained a priest in January 2008. Many come for confession and catechism.

Two school drop-outs, aged 19 and 23 with a history of gambling and selling their families' belongings, turned up recently. Father An not only heard their confessions but arranged for them to study computer skills as a way to make a new start.

"I listen to my visitors and share my life story," he said. "God loved me and saved me. So I try to do something useful for the poor, the sick and the sinners."

Born into a wealthy family in Vinh, about 320 kilometers northeast along Vietnam's coast from the former imperial capital of Hue, Father An made a lot of money trading gold and antiques after he graduated from high school. But he quickly spent it all gambling, drinking and using drugs.

When the expenses of his profligate lifestyle exceeded his legitimate income, he resorted to stealing from his family and other people.

Soon he joined a local group of gangsters and got involved in their fights, until he ended up in a prison -- a grim place where he spent a year and was beaten severely. He also felt loneliness grip him when he learned his girlfriend had married another man.

Once free again, however, he slipped back in with his old friends. His moment of truth came only when his mother caught him using drugs at home. Her agony and shock was so deep that it moved him to pray to God for help. He then made up his mind to leave drugs and his dissolute lifestyle behind.

In 1992, his father sent him to stay with a parish priest. Two years later, he joined the Benedictines, a monastic order.

Even so, family members did not believe him when he wrote that he had taken his perpetual vows, he recalled. They did not understand how much he had changed until local Benedictines confirmed he would be ordained.

Family, friends and even some former gangster associates attended the ordination and congratulated him.

"They said they could never have imagined I would become a priest," Father An said. "Now I am very happy that people from my home parish warmly welcome me and ask me to pray."

A 25-year-old Catholic man, who became infected with HIV after sharing needles with other drug users, acknowledged that Father An's story has inspired him.

"The priest treats me as his friend, he listens to me," said the man, who visits Father An regularly for confession from Da Nang city, 100 kilometers away. He added that his own relatives avoid meeting him for fear of being infected.

Another HIV-positive man said local nuns introduced him to Father An. "The priest taught me how much God loves sinners like me," he said. "So I decided to become a Catholic." This man, 64, studies catechism with the priest three days a week and is scheduled to be baptized at Easter.

Father An said his day now begins each morning at 4 a.m., when he gets up for prayers and Mass. During the day he teaches other monks, receives visitors and goes to see people in need. Other Religious communities also invite him to talk during their retreats.

He uses the parable of the Prodigal Son to encourage people to return to the Church. "I am a modern prodigal son," he said, smiling.
 

Source: UCANews.
 

16/03/2009

  Người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Úc vẫn giử vững ngọn cờ tranh đấu chống văn hoá vận

Gần 3000 người biễu dương sức mạnh tinh thần của người Việt Quốc Gia trước Star City Casino để phản đối show diễn Mr Dam & friends.

Sydney, ngày 15-3-2009

Hôm nay là một ngày với thời tiết thật trong lành, mang đầy hơi ấm lẫn gió mát thổi về từ bờ biển vào khuôn viên của Pyrmont Bay Park, đối diện là Star City Casino một sòng bạc có tầm vóc nhất Sydney nằm trên con đường Jones Bay Rd. Đây là nơi hàng ngày vẫn là chổ rửa tiền cho những tay đỏ đen hàng chục triệu và cũng là nơi mà nhiều gia đình đã phá sản khi tìm đến để thử vận may.Hay cũng có những người phút chốc trở thành giầu có khi đến chơi bài ở nơi đây(?). Star City có sức thu hút đáng kể vì sự tân kỳ của một sòng bài quốc tế và ở đây cũng có một hí viện có sức chưá cả ngàn người, nhưng muốn dùng để tổ chức một show trình diễn nghệ thuật thì ít nhiều chi phí trang trải của Ban Tổ Chức rất cao, nếu không có đủ số khách vào xem chắc chắn chương trình phải thất bại về mặt tài chánh.

Nhưng trưa hôm nay đã có gần 3000 người với cờ Vàng Quốc Gia và cờ Úc từ các nơi kéo về, kể cả từ thủ đô Canberra đến tề tựu trước Star City với những biểu ngữ bằng hai thứ tiếng Việt và Anh với những hàng chữ: “No Vietnamese Communist in Star City”, “No Cultural propaganda shows in Star City”, “It’s time for Vietnam to change to Democracy”, và cả một biểu ngữ to dăng trước đoàn biểu tình là “No Vietnamese Communist Cultural infiltration”.

Đó là những quan điểm được nổi bật để tẩy chay sòng bạc Star City đã cho show của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trình diễn bên trong hí viện của họ với chủ đề “MR Dam & Friends”. Nhưng thật ra đây là một kế hoạch thâm nhập Văn Hoá Vận vào Úc để thách thức với thành trì chống văn hoá vận Cộng Sản mà Cộng đồng Úc Châu đã theo đuổi từ bấy lâu nay. Chương trình nầy núp dưới chiêu bài “khuyến khích hỗ trợ và tạo điều kiện cho các đoàn nghệ thuật ra nước ngoài trình diễn ” mà CSVN đã đưa ra trong Nghị Quyết 36. Điều nầy cho thấy CSVN đã chính trị hoá những chương trình nghệ thuật tuyên truyền ở hải ngoại. Do đó, từ sau khi Nghị Quyết 36 được CSVN ban hành đã có nhiều show được đưa ra nước ngoài trình diễn dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Đoàn TNCS như báo Thanh Niên với show “Duyên dáng Việt Nam” hay những show riêng lẻ của tư nhân cũng đã được sự giúp đỡ trực tiếp của sở Thông tin Văn Hoá CSVN. Mỗi khi được phép trình diễn ở hải ngoại, họ đều gặp phải sự chống đối và triệt để tẩy chay của đồng bào tỵ nạn Cộng sản Việt Nam tại Úc qua những cuộc biểu tình đông đảo.

Trưa hôm nay, giữa lúc trời bắt đầu trải nắng khắp trung tâm thành phố Sydney và khuôn viên Pyrmont Bay park, cũng là lúc những tiếng la vang dội cùng tiếng những ca khúc Chính trị của Cộng Đồng Việt Nam như những bài hát “Nổi Lữa đấu tranh” đã xé đi sự náo nhiệt bên trong Star City. Chương trình biểu tình được khai mạc đúng 1g30 trưa với những nghi thức chào cờ truyền thống và mặc niệm. Luật sư Võ Trí Dũng chủ tịch Cộng đồng NVTD tiểu bang NSW, ông Lê Công chủ Tịch CD thủ đô Canberra , ông Nguyễn Văn Thanh đại diện Hội Đồng Tư Vấn Giám Sát Cộng Đồng NVTD NSW đã lên diễn đàn nêu cao mục đích của Cộng đồng trong cuộc biểu tình là biểu dương sức mạnh của tập thể người Việt quốc gia tại Úc trước mọi sự ngoan cố và thách thức của CSVN và tay sai trong cuộc chiến Văn Hoá Vận với Cộng Đồng Tỵ Nạn CSVN. Luật sư Võ Trí Dũng đã nói lên sự phản đối mạnh mẽ của Tập Thể Người Việt Quốc Gia về mọi chiêu bài thâm nhập của Cộng Sản VN để gây chia rẽ Cộng Đồng qua những chương trình nghệ thuật đưa ra hải ngoại. Ông cũng lên án chế độ phi nhân bán nước của CSVN và thái độ phản bội tư cách tỵ nạn của những tên Việt gian đứng ra nối kết với CSVN để tổ chức những chương trình nghệ thuật tuyên truyền, cũng như không quên phản đối ban quản trị Star City đã cho chương trình “Mr Dam & Friends” được trình diễn bên trong Casino bất chấp những yêu cầu của Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc. Điều đặc biệt là những phát biểu của diễn giả hay của MC cuộc biểu tình đều với hai ngôn ngữ Việt và Anh, và tiếng ông Lê Công phản đối ông giám đốc Star City “Shame on Him!” được tiếp theo với những tiếng la vang dội Shame!, Shame!, ... như muốn rung chuyển toà nhà của Star City.

Tiếp sau đó một Chính khách Úc. người luôn sát vai với cử tri người Việt là Thượng nghị Sĩ David Clark cũng đã phát biểu quan điểm của ông là luôn luôn ủng hộ Cộng Đồng NVTD tại Úc vì đây là một cộng đồng nêu cao sức mạnh đoàn kết chống Cộng Sản, và ông khẳng định luôn luôn ủng hộ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Cộng Đồng Việt Nam vì đó là biểu tượng của chính nghĩa Tự Do, Dân Chủ và Nhân quyền. Ông cũng lên án CSVN đã vi phạm nhân quyền, đàn áp tôn giáo và cũng như những lần được trình bày với cữ tri Việt Nam, ông luôn nói bằng tiếng việt “Đả Đảo Cộng Sản Việt Nam” khi kết thúc phần phát biểu.

Sau đó nhà đấu tranh chính trị lão thành, là Chiến Sĩ Võ Đại Tôn cũng đã được mời lên diễn đàn để góp lời trong cuộc biểu tình bằng hai ngôn ngữ Anh -Việt. Ông cho biết :

“Đã có một số người Việt vong bản, quên đi cội nguồn Dân Tộc, quên đi nỗi đau thương của đồng bào thân yêu đang bị đày đọa dưới chế độ cộng sản VN, quên đi chính lương tâm của mình để mong kiếm tiền bằng cách làm môi giới, làm các tên bầu “show” tiếp tay với cán bộ văn hóa cộng sản, với các tòa đại sứ VC, tổ chức các buổi trình diễn văn nghệ với mục đích tuyên truyền cho chế độ cộng sản, manh tâm làm lũng đoạn tinh thần, gây xáo trộn hàng ngũ cộng đồng hải ngoại tỵ nạn cộng sản của chúng ta. Đây chính là những tên đã cố tình quên đi căn cước tỵ nạn cộng sản của mình, chỉ biết đến đồng tiền, làm tay sai cho cộng sản trong mọi công tác do Nghị Quyết 36 của CSVN đề ra. Họ đã quên đi nỗi tủi nhục của đất nước dưới chế độ cộng sản, đã quên đi sự hy sinh của biết bao đồng đội trong Quân Lực VNCH anh hùng, quên đi hàng triệu đồng bào anh em đã bi cộng sản tàn sát dã man, quên đi những năm tháng nhục nhã trong lao tù. Họ không còn lương tâm của Con Người. Đấy chính là những tên mà chúng ta cần vạch mặt và chống đối. Riêng với các nơi được chúng bỏ tiền ra thuê mướn làm nơi trình diễn thì chúng ta cần phải giải thích cho các chủ nhân ngoại quốc biết rõ sự lừa bịp của cộng sản, dùng văn nghệ, văn hóa để lồng tuyên truyền cho chế độ cộng sản, phá rồi an ninh và đời sống yêu chuộng tự do, nhân quyền của cộng đồng chúng ta....Chúng ta là những người có đời sống văn minh và tự do tại nước sở tại, chúng ta không chống đối nghệ thuật, nhưng chúng ta quyết tâm chống đối cộng sản lợi dụng việc trình diễn văn nghệ để tuyên truyền xảo quyệt cho chế độ độc tài cộng sản VN. Đối với cộng sản, nghệ thuật không còn phục vụ nhân sinh nữa mà chính là phục vụ cho chính trị gian dối, phục vụ cho việc tuyên truyền một chiều, che lấp những sự kiện dã man đầy bạo lực của chế độ cộng sản đã và đang xảy ra hàng ngày trên quê hương chúng ta...”

Sau phần phát biểu của ông Võ Đại Tôn, bà Ánh Linh, Phó Chủ Tịch CDNVTDNSW đặc trách công tác Văn hoá Giáo Dục cũng đã lên án chế độ CSVN đã chà đạp nhân quyền, không quan tâm đến phụ nữ và trẻ em để dẫn đến sự lầm than trên quê hương Việt Nam, làm nhiều ngàn phụ nữ trẻ em bị rao bán tình dục, nhiều ngàn Công nhân bị lừa để đi lao nô tại các quốc gia Trung Á. Cộng Sản Việt Nam thật là tội đồ của dân tộc.

Sau đó Luật Sư Võ Quốc Dũng và bà Bảo Khánh là những MC của cuộc biểu tình cũng lên án tội bán đất, dâng biển và nối giáo mở cửa cho kẻ thù Trung Quốc âm mưu xâm lược Việt Nam. Luật sư MC kêu gọi những người biểu tình hãy cùng ông la vang dậy những lời tẩy chay những kẻ phản bội dân tộc là tập đoàn CS bán nước và bọn việt gian. Tiếp theo là đại diên các tôn giáo cũng góp lời phản kháng kêu gọi đồng bào không ủng hộ những chương trình văn hoá tuyên truyền của CSVN .

Sau cùng Nghị Viên Trần Nhân cũng đã bày tỏ quan điểm lên án CSVN và ủng hộ phương thức tranh đấu chống văn hoá vận của CDNVTD. Ông kêu gọi đồng bào hãy tiếp tục giử vững ngọn cờ tranh đấu của người tỵ nạn Việt Nam cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền của Việt Nam.

Cuộc biểu tình được đánh giá là thành công và tạo chú ý cho giới truyền thông Úc vi đã nêu bật lên khí thế chính trị không hoà hợp hoà giải với Cộng Sản dưới mọi hình thức. Cộng đồng Người Việt ở Úc đã và đang tiếp tục là ngọn cờ đầu chiến đấu chống cộng ở hải ngoại. Sức mạnh của ba ngàn người và hàng trăm biểu ngữ, hàng ngàn lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là tiềm lực của một quan điểm dân tộc duy nhất trong hai chử Tự Do.

Cơn gió buổi chiều thổi mát bay phất phới những tấm lụa vàng tuyệt đẹp trên vai, trên đầu, trên tay của những người biểu tình như thôi thúc một điệp khúc quê hương đang reo gọi trong những trái tim Việt Nam.

Chương trình biểu tình kết thúc lúc 4g30 chiều cùng ngày.

Phiến Đan*
 

Source: lyhuong.net
 

15/03/2009

  Thông báo của Giáo Xứ Thái Hà về phiên tòa phúc thẩm các nạn nhân vì công lý và sự thật

TỔNG GIÁO PHẬN HÀ NỘI

Giáo xứ Thái Hà-DCCT Hà Nội

180/2 Nguyễn Lương Bằng,

Đống Đa, Hà Nội

 

Hà Nội, ngày 13 tháng 3 năm 2009

 

THÔNG CÁO NGÀY XÉT XỬ PHÚC THẨM CÁC NẠN NHÂN VÌ CÔNG LÝ VÀ SỰ THẬT Ở GIÁO XỨ THÁI HÀ

 

Kính gửi: Quý ông bà anh chị em giáo dân và toàn thể những người yêu công lý

 

Ngày 13/3/2009 hôm nay, 8 giáo dân là nạn nhân vì công lý và sự thật ở giáo xứ Thái Hà đã đến Toà Án Nhân dân thành phố Hà Nội theo lịch hẹn trước, để được thông tri về việc xét xử phúc thẩm theo đơn kháng án của 8 anh chị em này.

 

Đại diện Toà án đã tiếp từng nạn nhân và trao cho mỗi người một “Giấy triệu tập bị cáo tại ngoại”. Nội dung các giấy này cho biết TAND TP.Hà Nội đã quyết định: vào lúc 8 h ngày 27/ 3/ 2009, tại Trụ sở TAND TP. Hà Nội, cơ sở II, số 2 đường Nguyễn Trãi, Hà Đông, Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội sẽ xét xử phúc thẩm 8 anh chị em giáo dân có tên sau đây:

 

1. Bà Nguyễn Thị Nhi, sinh năm 1962, quê ở Sơn Hà, Phú Xuyên, Hà Tây, thuộc giáo xứ Hà Thao, sống tại giáo xứ Mường Cắt, Hoà Bình, thuộc Tổng Giáo phận Hà Nội. Trong lần xét xử sơ thẩm, bà đã bị kết tội “gây rối trật tự công cộng” tại Thái Hà-Toà Khâm Sứ và đã bị phạt 17 tháng tù treo.

 

2. Bà Ngô Thị Dung, sinh năm 1954, địa chỉ 306, C3, tập thể Vĩnh Hồ, phường Ngã Tư Sở, thuộc giáo xứ Thái Hà, Tổng Giáo phận Hà Nội. Trong lần xét xử sơ thẩm, bà đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và bị phạt 13 tháng tù treo.

 

3. Ông Lê Quang Kiện, sinh năm 1945, hiện ở tại số 8 ngõ 162 A, phố Tôn Đức Thắng, Đống Đa, Hà Nội, thuộc giáo xứ Hàng Bột, Tổng Giáo phận Hà Nội. Trong lần xét xử sơ thẩm, ông đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và bị phạt 13 tháng tù treo.

 

4. Bà Nguyễn Thị Việt, sinh năm 1949, nhà A2 tổ 8, tập thể Thuỷ Tinh, phường Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội, thuộc giáo xứ Thái Hà, Tổng Giáo phận Hà Nội. Trong lần xét xử sơ thẩm, bà đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và đã bị phạt 12 tháng tù treo.

 

5. Bà Lê Thị Hợi, sinh năm 1947, địa chỉ số 8 ngách 62, ngõ Thổ Quan, phường Thổ Quan, Đống Đa, Hà Nội, thuộc Gx Thái Hà, Tổng Giáo phận Hà Nội. Trong lần xét xử sơ thẩm, bà đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và bị phạt 15 tháng cải tạo không giam giữ.

 

6. Ông Phạm Trí Năng, sinh năm 1959, thường trú tại Thường Lệ, Đại Thịnh, Mê Linh, Vĩnh Phúc, thuộc Gx Thường Lệ, Giáo phận Bắc Ninh, Trong lần xét xử sơ thẩm, ông đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và bị phạt 12 tháng cải tạo không giam giữ.

 

7. Anh Nguyễn Đắc Hùng, sinh năm 1977, thường trú tại Thôn Đầm, xã Tân Hoà, huyện Quốc Oai, thuộc giáo xứ Tình Lam, Giáo phận Hưng Hoá, Trong lần xét xử sơ thẩm, anh đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và bị phạt 12 tháng cải tạo không giam giữ.

 

8. Anh Thái Thanh Hải, sinh năm 1987, thường trú tại 42 Nguyễn Lương Bằng, phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, thuộc giáo xứ Thái Hà, Tổng Giáo phận Hà Nội.Trong lần xét xử sơ thẩm, anh đã bị kết tội “hủy họai tài sản và gây rối trật tự công cộng” và bị phạt cảnh cáo.

 

Giáo xứ Thái Hà chúng tôi luôn xác tín rằng 8 giáo dân đang bị kết tội trên đây không vi phạm pháp luật. Chính vì thế, Giáo xứ tiếp tục làm hết mức có thể để 8 giáo dân này được bảo toàn danh dự và được trả tự do.

 

Ngay khi phiên toà sơ thẩm kết thúc hôm 8/12/2008, Giáo xứ Thái Hà chúng tôi đã phản đối bản án bất công mà TAND quận Đống Đa đã áp đặt cho 8 giáo dân trên đây và cả 8 nạn nhân vì công lý đều đã làm đơn kháng án.

 

Hôm nay ngày xét xử phúc thẩm đã gần kề, chúng tôi kính xin quý ông bà anh chị em giáo dân tiếp tục cầu nguyện cho những cơ quan liên hệ của nhà cầm quyền biết tôn trọng công lý và sự thật trong việc xét xử phúc thẩm 8 giáo dân của chúng ta.

 

Chúng tôi cũng xin quý ông bà anh chị em em tiếp tục hiệp thông cầu nguyện cho 8 nạn nhân trên đây được can đảm làm chứng cho công lý và sự thật. Chúng tôi còn xin quý ông bà anh chị em cầu nguyện cho luật sư Lê Trần Luật, vì hiện thời ông đang bị các thế lực sự ác đe doạ, sách nhiễu và ngăn cản ông tham gia bào chữa cho 8 giáo dân của chúng ta. Chúng tôi xin chân thành cám ơn.

 

Lm Phêrô Nguyễn Văn Khải CSSR

 

Source: VietCatholicNews.

 

14/03/2009

  Catholic defendants to be re-tried - Lawyer persecuted openly

Amid a new defamation campaign by Hanoi media against Catholics of Thai Ha, and a series of relentless attacks on their lawyer to hinder his service being rendered to his Catholic clients, these defendants will be re-tried in late of March.

 

The People's Court in capital city of Hanoi announced on Friday that it would review the appeal of the eight Catholic defendants who were sentenced in early December for their participation in prayer vigils calling for justice and the restitution of land confiscated from the Church.

 

After the trial on Dec. 8, 2008 in a lower court, the eight parishioners from Hanoi's Thai Ha parish were released after seven of them received suspended sentences for “disturbing public order” and “damaging state property” in an ongoing land dispute with the Vietnamese government which had drawn international attention and help united the Vietnamese Church in the most profound way one can imagine.

 

The defendants were among thousands of parishioners who joined prayer vigils and peaceful rallies over the past year in the capital Hanoi demanding the return of Catholic Church land seized by the state half a century ago.

 

At the trial, all denied the charges. Seven defendants received suspended jail terms of 12 to 15 months, with credit for time already served while in police custody and probation periods of up to two years, and the other defendant received a warning. These sentences seemed to be light in comparison with what had been threatened by communist leaders in Hanoi. Upon hearing these sentences every defendants announced right in court that they would appeal to the high court.

 

"I did nothing wrong. Our vigils were a good thing for the government, because we prayed to God to enlighten the leaders' minds," defendant Le Quang Kien, 63, told the court.

 

He said parishioners organized the vigils because they had heard that authorities planned to sell the land to private buyers.

 

The trial was held at a local government town hall instead of the Dong Da District People's Court where the government said would be more difficult to limit the number of visitors.

 

Police surrounded the location to keep unauthorized visitors out, while a crowd of parishioners from Thai Ha parish held a demonstration outside.

 

Hundreds of Catholic supporters outside the Hanoi court building greeted the eight defendants, four men and four women, with flowers as they left the building, which was guarded by rows of riot police.

 

The upcoming trial will be held at 2 Nguyễn Trãi, Hà Đông, a premise 40 km away from Hanoi to avoid foreign media’s attention and to set a limit to number of Catholic supporters whose attendance is anticipated.

 

Vietnamese state media recently have launched a defamation campaign against the Catholic defendants suggesting more severe punishments.

 

On Feb 28, 2009, the online edition of the New Hanoi Newspaper very newspaper had published an article charging the Thai Ha plaintiffs for refusing to “awaken to reality" in a very provocative, accusatory tone. It charged the defendants of “obstinacy and narrowness” and “refusing to go back to the right path”.

 

A week later, on March 5, Vietnam Television repeated the same charges brushing aside the Thai Ha parishioners' demand to broadcast the corrected version of the trial report the plaintiffs claimed VTV was responsible for.

 

What the state media's intention is now unraveling to the public view as they are trying to portrait the plaintiffs are none other than stubborn defendants who did not only refuse to honor the stayed sentence imposed upon them by the Hanoi people's court, but also continue to cause public disturbances by insisting on the media to make corrections on what they described as "distortion of the truth" in broad daylight.

 

Even more alarming is the fact that the Catholics' legal counsel Mr. Le Tran Luat is now being subject of governmental intimidation and persecution for providing assistance in the law suits against the state media.

 

On Tuesday March 3, lawyer Le Tran Luat was arrested at Tan Son Nhat airport on last Tuesday morning when he was boarding a flight from Saigon to Hanoi in order to prepare for the law suits against the state media. He was released at the end of the day. A series of "working sessions" with police have since been held. On Saturday, March 15, he was arrested again and was put into police custody until mid-night being threatened not to attend the upcoming court.

 

A week before, his office was ransacked. His computers and other personal equipments were confiscated. His aides were taken into custody by plainclothes policemen, and suffered hours of interrogation. Most of the firm staff members have resigned from their post for fear of being retaliated by the police. On March 12, his partner Nguyen Quoc Dat who has been in charge of the lawfirm -while Luat was pre occupied with the Thai Ha law suit- has been harassed and arrested, prompting people to suspect that the government is signaling a severe punishment on those who dare to stand on the side of justice.

 

Police have also attacked him financially. His lawfirm reported that police had forced most of his clients in Phu Quoc province to cancel their legal-aid contracts with it describing the lawyer as "a political criminal" who would soon be put into jail.

 

J.B. An Dang

 

Source: VietCatholicNews.

 

13/03/2009

  Sydney Hành Hương Thập Tư Ngày 13 Mùa Chay

Sáng thứ Sáu 13/03/2009 Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Sydney đến Trung Tâm Hành Hương Thánh Mẫu Bringelly Sydney hành hương ngày 13 kính viếng Đức Mẹ. Dù thời tiết có chút mưa nhỏ nhưng mọi người vẫn tập trung trước tượng đài Đức Mẹ cầu nguyện và làm giờ đền ta. Sau đó suy gẫm 14 Chặng Đàng Thánh Giá mà xưa kia Chúa Giêsu đã khổ nạn cứu chuộc nhân loại.

 

Từ chặng thứ 1 nơi tượng đài Đức Mẹ đến chặng 14 trong hội trường Trung Tâm Tĩnh Huấn Thánh Giuse. Mọi người rất sốt sắng tham dự suốt 14 Chặng Đàng Thánh Giá nhân ngày 13 Mùa Chay. Sau khi chấm dứt Chặng Đàng Thánh Giá là nghi thức Xức Dầu Thánh cho những vị già yếu bệnh tật, nguyện xin Chúa ban ơn lành mạnh cho phần hồn cũng như phần xác. Kế tiếp Thánh lễ tạ ơn do Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa Toàn và Cha Nguyễn Văn Tuyết cùng đồng tế. Sau khi Thánh lễ kết thúc mọi người cùng ở lại chầu Mình Thánh Chúa và hiệp ý với Đức Giáo Hoàng Benedict 16 cầu nguyện cho Châu Phi nơi xảy ra nghèo đói và hình như bị thế giới quên lãng. Sau đó kết thúc ngày hành hương Thập Tự Mùa Chay.

 

Diệp Hải Dung.

 

12/03/2009

  Confront "secularist intolerance": Pell

Speaking at Oxford University, Cardinal George Pell has attacked "secularist intolerance" that seeks to drive Christianity "not only from the public square but even from the provision of education, health care, and welfare services."

 

The cardinal's address, titled "Varieties of Intolerance: Religious and Secular," was the first Thomas More Lecture on Religion in the Public Square, hosted by the Oxford University Newman Society, LifesiteNews reports.

 

The Thomas More Lectures, co-sponsored by the Catholic Herald newspaper, were established "to examine the relationship between faith and society." 

 

There is a growing culture of suppression among secularist governments that is using the doctrine of "tolerance and diversity" to push Christians entirely out of public life, Australia's Cardinal Pell said in his address, adding that human rights and anti-discrimination legislation is being used as a weapon against Christians and Christian opinion in the public debate.

 

"The secular and religious intolerance of our day needs to be confronted regularly and publicly," Cardinal Pell said, according to Catholic News Service.

 

"Believers need to call the bluff of what is, even in most parts of Europe, a small minority with disproportionate influence in the media. This is one of the crucial tasks for Christians in the 21st century."

 

Cardinal Pell pointed to the apparent irony in the way in which some of the most morally permissive groups, such as the homosexualist and feminist political movements that endorse limitless "pan-sexuality" as well as abortion on demand, have become politically repressive of opposition, despite the rhetoric of "diversity and tolerance."

 

In his lecture, Cardinal Pell cited a long and growing list of instances where "anti-discrimination" laws are being used to shut down the Christian viewpoint.

 

The crucial issue for secularists, he said, is the protection of legal abortion. He pointed to the possible passage in the US of the Freedom of Choice Act (FOCA) and to the recently passed legislation in Victoria, Australia that forces health care workers to participate in abortions, laws that make "a mockery of conscientious objection."

 

He warned that laws protecting the conscience rights of Christians, particularly those who object to abortion and homosexual lifestyles, have been ignored or overturned: "The human rights industry ran dead on the freedom of conscience issues which the legislation raised."

 

During the debate on the Victoria legislation, he pointed out, "pro-abortion commentators attacked the concept of conscientious objection as nothing more than a way for doctors and nurses to impose their morality on their patients. Victoria's statutory charter of rights, which purports to protect freedom of religion, conscience and belief, was shown to be a dead letter when it comes to abortion."

 

Cardinal Pell also cited the use of human rights and hate speech legislation to silence Christians in Canada, Australia and the US, as in the Human Rights Commissions cases against Ezra Levant, Maclean's Magazine and Mark Steyn.

 

He warned that modern secularist liberalism, far from its origins in classical political liberalism, now "has strong totalitarian tendencies" and is oriented towards a heavy handed statism, not democratic freedom.

 

"Institutions and associations, it implies, exist only with the permission of the state and to exist lawfully, they must abide the dictates or norms of the state."

 

But, he said, "believers should not be treated by government and the courts as a tolerated and divisive minority whose rights must always yield to the minority secular agenda, especially when religious people are overwhelmingly in the majority."

 

Cardinal Pell concluded his lecture by calling on Christians to "recover their genius" for presenting the Christian vision of society. "They also have to recover their self-confidence and courage."

 

"Put simply, Christians have to recover their genius for showing that there are better ways to live and to build a good society," Cardinal Pell said.

 

Source: CathNews.

 

11/03/2009

  Đối thoại liên tôn: Các nữ tu học viện Phaolô Nguyễn Văn Bình thăm viếng và trao đổi với tăng ni thuộc học viện Phật giáo Sài gòn

WHĐ - Chiều ngày 10.3.2009, 14 sinh viên năm thứ III thần học cùng với 2 giảng viên của Học viện Liên Dòng Nữ Phaolô Nguyễn Văn Bình đã đến thăm và trao đổi với Ban Giảng huấn của Học viện Phật giáo Việt Nam tại Sài gòn, số 750 Nguyễn Kiệm, phường 5, quận Phú Nhuận. Trước 1975, cơ sở này là chi nhánh của Đại học Vạn Hạnh và cũng là nơi đào tạo tăng ni. Học viện Phật giáo Việt Nam còn 3 cơ sơ đào tạo nữa tại Hà Nội, Huế và Cần Thơ.

 

Đại diện Học viện Phật giáo (HVPG) tiếp đoàn nữ tu Công giáo, thuộc 9 Hội dòng khác nhau (Con Đức Mẹ Đi Viếng, Đa Minh Tam Hiệp, Phaolô thành Chartres, Đức Bà truyền giáo, Phan Sinh Thừa Sai Đức Mẹ, Nữ Vương Hòa Bình, Mến Thánh giá Huế, Khiết Tâm, Tân Việt) là hai Phó viện trưởng: Thượng Tọa Thích Đạt Đạo và TT. Thích Tâm Đức, cùng một Đại Đức phụ trách đời sống tăng ni sinh. Cuộc tiếp xúc và trao đổi xoay quanh chủ đề đời sống tu tập và quá trình đào tạo tăng ni của Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

 

Trong quá khứ, một số nữ tu sinh viên đã từng có dịp thăm viếng vài ngôi chùa và tiếp xúc cá nhân với những bạn học thuộc ni giới, nhưng đây là lần đầu tiên có cuộc trao đổi chính thức với những người có trách nhiệm đào tạo tu sĩ Phật giáo. Vì thế, rất nhiều câu hỏi được nêu lên sau mỗi phần trình b��y của các Thượng Tọa giáo sư về các giai đoạn tu tập của tăng ni Phật giáo, về cách vượt qua những khó khăn trong đời tu, về các môn học và sinh hoạt, dấn thân của tăng ni sinh thuộc HVPG trong việc chăm sóc người nhiễm H.I.V và việc hoằng pháp (tương tự như việc truyền giáo của Kitô giáo) tại vùng sâu vùng xa. Các Thượng Tọa không chỉ đề cập đến lý thuyết mà còn chia sẻ chính trải nghiệm của bản thân mình trong tiến trình tu thân theo đạo Phật.

 

Có thể nói rằng đúng là cái “duyên” gặp gỡ (theo ngôn ngữ của anh em Phật giáo), TT. Thích Đạt Đạo cho biết Thầy đã từng nhiều lần gặp gỡ và trao đổi với cố TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình trong nhiều năm trước đây và đã từng có những người bạn là linh mục. TT. Phó viện trưởng này nhắc lại một lời cầu chúc cho tu sĩ, linh mục công giáo mà ngài đã nói trong một nhà thờ: “Chúc quý cha và quý xơ bình an và hạnh phúc trong đạo Phúc âm !”

 

Sau hơn hai giờ trao đổi, phái đoàn Công giáo đã được dẫn đi thăm các phòng lớp, giảng đường và tiếp xúc với các ni sinh của một lớp Hán văn.

 

Dù đã được tìm hiểu về Phật giáo tại lớp, nhưng cuộc gặp gỡ và trao đổi với các tăng ni thực sự mang lại cho các nữ tu một kinh nghiệm mới, một cách tiếp cận với tu sĩ thuộc tôn giáo khác và nhất là một sự phản tỉnh về đời tu, góp phần làm phong phú cho hành trang dấn thân của người môn đệ Chúa Giêsu.

 

Hy vọng cuộc gặp gỡ này sẽ khai mở cho những cuộc tiếp xúc và tìm hiểu lẫn nhau ở mức độ sâu xa hơn giữa Công giáo và Phật giáo trong tương lai. Nhờ đó, những người phát tâm trên đường tu đạo, thêm hăng say xây dựng và vun đắp “cái tâm” cho đời, vì ý thức rằng trên những nẻo đường phục vụ còn biết bao anh chị em đang đồng hành và đồng cảm với mình !

 

Lm. Tâm Giao

 

Source: hdgmvietnam.org

 

11/03/2009

  VIETNAM  Catholic layman provides cheap food for students, workers

HUE, Vietnam -- Poor college students and workers can save money and eat healthily at a new restaurant a Catholic layman started in central Vietnam.

 

Hundreds of people line up to buy paper tokens, each costing 2,000 dong (US$0.11), that they exchange for food at the restaurant near Phu Cam Cathedral in Hue.

 

Pham Thi Le Na, 23, a Buddhist, who has eaten lunch here since the end of February, appreciates the low-cost and healthy food. In the past, she spent 10,000 dong for lunch at other local restaurants, where she said the food is not as hygienically prepared.

 

Na, a fourth-year medical college student from Quang Binh province, hopes to buy textbooks and study materials with the money she saves. The 800,000 dong her parents give her monthly is not enough to cover her boarding and lodging, so she works as a tutor, which brings her an additional 250,000 dong a month.

 

Joseph Nguyen Van Nghia, 66, owner of the restaurant, explained that he opened it on Feb. 24 to help poor college students and low-income workers at a time when prices of food and other essential items are on the increase. He said college students usually earn no more than 300,000 dong a month as tutors while some people sell lottery tickets for a living and earn less than 20,000 dong a day.

 

Tens of thousands of students from throughout the country study in the universities and colleges clustered in Hue, Vietnam's former imperial capital.

 

Nghia, a former minor seminarian and now father of four, said 300 people patronize his restaurant, which serves lunches of rice, vegetable soup and meat, with bananas or sweets for dessert. For now is open only on Tuesdays, Thursdays and Saturdays. The layman, who runs a resort in Saigon, said he expects to spend 13 million dong a month and is running the restaurant as a service, not to make money. About six to 10 Catholics from the cathedral parish volunteer to prepare food and attend to those visiting the restaurant.

 

Several students noted that the prepared food is kept hygienically in closed containers, while other restaurants lay out food in open plastic bags. One student added that he suffered diarrhea after eating food at a restaurant near his hostel.

 

Tran Hap, 72, a tricycle driver who regularly visits the restaurant, said it helps him save money to support his family of five. In the past, he ate bread costing 4,000 dong for lunch, a big chunk of the 15,000-30,000 dong he earns daily.

 

In the restaurant under a picture of the Last Supper is a message: "We serve you. Please help poor people if you succeed in the future."

 

Sourc: UCANews.

 

10/03/2009

  Vấn đề tượng Đức Mẹ tại tòa Khâm Sứ cũ

Sau những ngày căng thẳng giữa chính quyền và các vị liên quan ở Thái Hà và Toà Khâm sứ cũ, nay công việc bề ngoài xem có vẻ êm ả, nhưng bên trong vẫn còn ấm ức sôi sục những tình cảm khác biệt. Hai vườn hoa đã được khánh thành. Các tượng Đức Mẹ cũng đã bị di chuyển, hai bên đã xác nhận chủ quyền trên các mảnh đất đó. Thực ra, như “ván đã đóng thuyền, gạo đã thành xôi”…, nên một số người đã phát biểu hai bên cùng có thắng lợi theo ý kiến của mình.

Bên những người Công giáo cho rằng có vườn hoa để dùng chung còn hơn để cho các quan tham nhũng lũng loạn như mọi người tố cáo. Sau này (nói cho có vẻ lạc quan hơn) nhà nước lại trao trả cả Toà Khâm Sứ, cả vườn hoa cho cho Toà TGM và DCCT Thái Hà cũng nên, biết đâu được!?

Sách Giảng Viên đã nói, mọi sự có thời của chúng, có thời đào lên, có thời lấp đi; có thời chiến tranh, có thời hoà bình; có thời xây dựng, có thời phá đổ… Cứ gẫm xem trên đất nước ta thì thấy, tình cảnh hôm nay so với cách đây mấy năm về trước cũng đã khác biệt rất nhiều. Sự hơn kém nhau ra sao chắc mọi người đã rõ cả.

Sự bức xúc nhất trong vụ việc vừa qua đã gây tác hại không nhỏ cho khối đoàn kết dân tộc và sự tin tưởng của đồng bào Công giáo nói chung cũng như các tôn giáo khác nói riêng, đó là việc di chuyển tượng ảnh ra khỏi vị trí cũ, nhất là bức tượng Đức Mẹ Sầu Bi dưới gốc cây đa ở TKS.

Điều này tôi đã thưa với các vị chức trách, đây không phải là bức tượng bình thường như ở Đồng Đinh – Ninh Bình, nhưng đây là bức tượng đã gắn liền với lịch sử của dân tộc, của lịch sử tôn giáo. Quả vậy, bức tượng đã được dựng lên để ghi nhớ cuộc chiến thắng giặc Cờ Đen đến cướp bóc dân ta cách đây cả trăm năm. Cha ông ta đã đánh thắng giặc ở chốn này nên đã dựng tượng Đức Mẹ ở gốc cây đa nhằm tạ ơn Đức Mẹ và làm biểu tượng nhắc nhớ cho con cháu mai sau.

Trong khi tiến hành san lấp TKS, tôi được vinh hạnh đến gốc cây đa để thăm lại tượng Đức Mẹ và nói với một vị quan chức rằng: “Xin các vị đừng đụng đến bức tượng, núi đá và cây đa là những kỷ niệm thiêng liêng cha ông chúng tôi để lại. Vì đụng tới là đụng vào những quả bom nguyên tử có thể gây hậu quả không lường trước được”. Bức tượng chính là tình cảm thiêng liêng của người Công giáo Thủ đô và mọi người trên thế giới, nhất là những ai gốc gác Hà Nội ngày nay đang ở khắp bốn phương trời. Và tôi cũng đã cắt nghĩa cho một vị cán bộ cao cấp, ông rất thú vị vì lần đầu tiên được nghe như vậy.

Thế mà không lâu sau đó, ngày 25 tháng 9 năm 2008, đoàn người mang xe vận tải kéo theo thùng chứa bằng tôn đến mang bức tượng ra khỏi vùng núi đá cây đa, gây xúc động và chán nản trong hàng ngũ những người Công giáo. Được biết, nhiều nơi giáo dân chán nản không muốn tham gia làm gì, kể cả hội họp, tham gia các tổ chức xã hội… Trong khi đó, lực lượng bên ngoài đang làm rùm beng chống đối dữ dội. Tôi rất buồn chán và mong có thể đóng góp phần nào để cứu vãn tình thế hay không!?

May quá, tôi được tin có sự hạ nhiệt và đối thoại (ít là ở cấp dưới) giữa chính quyền địa phương và Toà TGM Hà Nội. Ví dụ, có nên đăng tải nguyên văn bài phát biểu của Đức TGM Ngô Quang Kiệt cho mọi người đoán xét theo cái nhìn khách quan hay không? TGM Hà nội thì xin đăng trên báo Hà Nội Mới và các báo đài khác nhưng mới chỉ thấy được đăng trên báo Công Giáo Và Dân Tộc, ít ra cũng đăng lên để mở ra sự nhìn nhận khách quan.

Đàng khác, chính quyền quận Hoàn Kiếm đã liên lạc với TGM HN để xin trả lại bức tượng Đức Mẹ đã dời ra khỏi TKS cũ. TGM đã ra điều kiện phải huỷ bỏ công văn kết án và phạt tiền đối với TGM thi TGM mới nhận lại bức tượng. Hai bên đang điều đình mà chưa đi đến ngã ngũ. Riêng tôi, sau khi tham khảo một số ý kiến thì cho rằng, việc xây dựng vườn hoa kể như đã xong rồi, tức là đã phá tan được âm mưu chia chác lợi nhuận trên hai mảnh đất và dĩ nhiên hai mảnh đất vẫn còn đó, chưa biến mất thì sau này vẫn có thể tìm cách đối thoại giải quyết sau. Còn về bức tượng, ngày 25/01/08, giáo dân bức xúc về những biến cố xảy ra nên đã rước tượng Đức Mẹ và Thánh giá đặt vào núi đá. Bức tượng đó là tượng Đức Mẹ Sầu Bi. Họ cho rằng, trước đây đã có một bức tượng trong hang nhỏ của núi đá, đó là tượng Đức Mẹ Lộ Đức vốn đã được đặt đó cả trăm năm, do tổ tiên cha ông muốn cảm tạ tri ân.

Năm 1960 nhà nước cưỡng bức phải xây dựng bức tường ngăn đôi TGM và TKS, nhưng vẫn chừa ra một cửa nhỏ để bà con giáo dân có lối sang viếng Đức Mẹ. Sau một thời gian nhà nước đã thuyết phục ĐHY Giuse Trịnh Văn Căn rước tượng đó về TGM. Nay giáo dân thấy thời gian thuận tiện nên đã rước tượng Đức Mẹ về đúng vị trí nguyên trạng. Mặc dù là tước hiệu khác nhưng vẫn là tượng Đức Mẹ.

Vậy tôi có ý kiến như sau:

1. Chính quyền trao trả lại tượng Đức Mẹ Sầu Bi cho TGM với điều kiện cho phép TGM đặt lại tượng Đức Mẹ Lộ Đức vào hang đá nhỏ dưới gốc cây đa. Thể thức và nghi lễ tuỳ hai bên điều đình hoặc công khai hoặc kín đáo.

2. Bức tượng đó được đặt vào núi đá cây đa và giáo dân có thể đến cầu nguyện tự do. Thiết nghĩ, có một khu vực kỷ niệm độc đáo càng làm cho vườn hoa mới được xây dựng thể hiện nét văn minh, nhất là nói lên sự tôn trọng tín ngưỡng của nhà nước. Việc đó đã được chứng thực ngay trên các phố phường có miếu mạo, đền thờ được mọi người đến kính viếng… Ví dụ ngôi đền nhỏ bên cạnh ngân hàng Vietcombank gần khu phố Bà Triệu, hay tượng Thánh Phaolô ở khuôn viên bệnh viện Sanh Pôn (Saint Paul) cũng được các vị chức trách bảo vệ rất tốt, xây hàng rào sắt xung quanh, có ghế cho mọi người ngồi và ra lệnh không được phơi quần áo xung quanh tượng đài đó. Chính nơi đó, không ai cản trở và chính tôi đã đến dâng hoa nến cho vị Thánh này; hay trên phố Thanh Niên, đối diện với Nhà thuyền Hồ Tây có một đảo nhỏ cây cối um tùm, trước đây được dùng làm quán ăn, thanh niên thiếu nữ chơi bời nhảy nhót hay chích choác…sau các nhà khảo cổ khám phá ra có thể là đền thờ Cầu Nhi, thờ con chó con, có thể bảo trợ cho TP Hà Nội, nên chính quyền đã ra lệnh trút bỏ quán ăn và sửa sang cho mọi người đến hành hương, cầu an và kính viếng. (Nếu thực sự có chó con làm thành hoàng cho TP Hà Nội, thì chúng ta cũng không nên ái ngại vì TP Rôma cũng nhận một con chó sói cái làm thành hoàng bảo trợ cho Thủ đô nước Italia).

Nếu qua các cuộc đối thoại sắp xếp giữa hai bên trong tinh thần thiện tâm thiện chí và đạt tới các giải pháp như tôi đề ra thì chúng ta đã tháo gỡ khúc mắc đang cháy âm ỉ trong những người có tín ngưỡng cũng như người không tín ngưỡng đang xây dựng khối đoàn kết trong lúc này. Phần nào cũng làm êm đi những bức xúc bên ngoài và đóng góp vào việc cải thiện quan hệ với các nước khác, nhất là quan hệ với Toà Thánh Vatican. Theo chúng tôi, nhà nước đang xúc tiến các liên hệ với các nước đó để đem lại hoà bình và văn minh cho dân tộc.

Mong thay.

Thái Bình, ngày 10 tháng 10 năm 2008.

+ F.X. Nguyễn Văn Sang

Giám Mục GP Thái Bình

 

10/03/2009

  Nghi thức sai đi của các giáo lý viên Sydney

Từ những ngày đầu mới đặt chân tới Sydney, người Công Giáo Việt Nam đã nghĩ tới việc đào tạo đức tin cho con em mình. Dù nhân sự lúc đó rất qúi hiếm, nhưng các sư huynh La San cũng như các nữ tu Trinh Vương đã hy sinh nhiều công sức để vừa lo phục vụ anh chị em đồng hương của mình về phương diện phụng vụ, vừa lo dạy giáo lý và sinh hoạt với mầm non của Giáo Hội. Có thể nói, chưa co thời điểm nào trong lịch sử định cư của người Việt Công Giáo tại thành phố đầu tiên của Úc này, mà nhu cầu giáo lý cho các em lại bị lãng quên.

Vấn đề tài liệu

Tuy nhiên, sinh hoạt giáo lý trên chỉ đi vào qui củ từ ngày Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Sydney, như danh xưng hiện nay, được chính thức thành lập cuối thập niên 1980. Cộng Đồng này được một ban tuyên úy duy nhất lãnh đạo trên một địa bàn hoạt động rộng lớn. Khởi đầu, địa bàn hoạt động ấy bao trùm lãnh thổ của ít nhất 4 giáo phận Úc: Sydney, Paramatta, Wollongong và New Castle, với 11 giáo đoàn hiện diện tại 4 giáo phận ấy. Nay thì địa bàn hoạt động đã được thu gọn lại trong lãnh thổ của giáo phận Sydney mà thôi với 8 giáo đoàn, nhưng riêng sinh hoạt giáo lý vẫn là 10 giáo đoàn gần như trước.

Hiện nay, hầu như giáo đoàn nào cũng có một trường giáo lý cho các em thiếu nhi và sinh hoạt đều đặn vào những ngày cuối tuần, phần đông là Chúa Nhật, lồng trong chương trình sinh hoạt của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể Việt Nam. Tùy theo sĩ số ghi danh, có trường có tới 10 lớp giáo lý khác nhau từ tuổi thơ (1&2), qua ấu nhi (1,2,3), thiếu nhi (1,2,3), tới nghĩa sĩ (1,2). Ấy là chưa kể ba lớp: xưng tội lần đầu, rước lễ lần đầu và thêm sức. Con số các em theo học các lớp này, trên phạm vi toàn Cộng Đồng, hàng năm trên dưới 1,000 em dưới sự hướng dẫn của gần 70 giáo lý viên.

Khỏi cần nói, địa bàn sinh hoạt rộng lớn này hiển nhiên đòi hỏi nhiều hình thức thống nhất về tổ chức và điều hành, mà việc trước nhất là thống nhất tài liệu giảng dạy. Năm 1992, nhân Đại Hội Giáo Lý Kỳ 1, tổ chức trong ba ngày cuối tuần tại Trường St John (nay là Holy Spirit) ở Lakemba, Cha Phaolô Chu Văn Chi, đặc trách Truyền Giáo, đã cùng với một số thầy đại chủng sinh thuộc Đại Chủng Viện Manly soạn ra bộ giáo lý thiếu nhi thống nhất đầu tiên gồm đủ các cấp lớp, theo hệ thống tổ chức của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể Việt Nam. Bộ giáo lý này liên tiếp được sử dụng cho tới năm 1995. Năm này, dưới sự lãnh đạo của Cha Mai Văn Thịnh, Dòng Chúa Cứu Thế, một sáng kiến khác được đưa ra: lấy bộ giáo lý “Joy For Living” (Vui Vì Được Sống) của tổ chức Huynh Đoàn Học Thuyết Kitô Giáo (Confraternity of Christian Doctrine) làm tài liệu giảng dạy, sau khi đã chuyển nó sang tiếng Việt. Đây là tài liệu được Huynh Đoàn này soạn ra cho chương trình giáo lý tại các trường của chính phủ. Nó hơn bộ giáo lý đầu tiên ở chỗ có cả phần sinh hoạt để các em thực hành ngay những điều mình vừa nghe hay sẽ nghe giáo lý viên trình bày. Nhờ thế mà giờ sinh hoạt giáo lý sôi động hẳn lên. Tiếc rằng Cha Mai Văn Thịnh chỉ đặc trách Ban Truyền Giáo được ít năm, sau đó, phải đi lãnh nhiệm vụ khác. Cha Vũ Đức Thông tiếp nối công việc của Cha Thịnh và đi xa hơn một chút bằng cách lồng hẳn chương trình Vui Vì Được Sống vào chương trình sinh hoạt của Phong Trào Thiếu Nhi Thánh Thể. Làm thế nào để bài giáo lý trở thành một phần phù hợp với chương trình sau. Chính các giáo lý viên cũng trở thành huynh trưởng của Phong Trào, được gọi là Huynh Trưởng Giáo Lý, trong khi các huynh trưởng đúng nghĩa của Phong Trào được gọi là Huynh Trưởng Sinh Hoạt. Ý niệm này rất hay nhưng gặp trở ngại ở điểm: thật khó mà sắp xếp các bài của Vui Vì Đưọc Sống theo thể tài sinh hoạt của Chương Trình Thăng Tiến. Đây là việc không hẳn là không làm được, nhưng đòi hỏi nhiều công phu và thì giờ, là hai thứ thật khó kiếm trong “thế giới thiện nguyện”, “vác ngà voi hàng tổng”. Nên sau một thời gian ngắn thử nghiệm, sáng kiến kia đành lui bước. Một phần cũng vì phản ứng của phe “bảo thủ”, hay nói đúng hơn, của phe cứ nhất định giáo lý phải có nội dung giáo lý rõ ràng, rành mạch và theo lối diễn dịch: bắt đầu là tiền đề giáo lý, rồi giải nghĩa, quảng diễn rộng ra, lúc ấy mới cần thí dụ, điển hình, chứ cái kiểu qui nạp, nói chuyện bá láp rồi mới để người ta tự suy ra nội dung giáo lý là không được.

Do đó, Cha Vũ Đức Thông nghĩ đến việc thích ứng bộ giáo lý của Tổng Giáo Phận SàiGòn và biến nó thành bộ giáo lý “Chương Trình Giáo Dục Đức Tin” gồm 9 cuốn: 1 cho lớp tuổi thơ, 3 cho các lớp ấu nhi, 3 cho các lớp thiếu nhi và 2 cho các lớp nghĩa sĩ. Dàn dựng mỗi bài trong các cuốn giáo lý này đại khái như sau: sau Lời Chúa là phần bài học bao gồm giải nghĩa, thực tập, học thuộc lòng, kho chữ, băng reo, và phần thực tập bao gồm quyết tâm, cầu nguyện và bài hát (có dấu nhạc đầy đủ). Hình như vì thấy công phu của việc thích ứng này, cha Thông đã vận dụng ngân khoản đâu đó và cho in bộ này và cho lưu hành từ năm 1998. Đây là bộ giáo lý đầu tiên được in ấn đàng hoàng, chứ không chụp sao như cũ. Cha hy vọng nó sẽ “sống lâu”.

Tương đối, nó sống lâu thật. Ít nhất cũng cho tới năm 2005. Đến lúc này, Cha Phaolô Chu Văn Chi đã trở lại đặc trách Ban Truyền Giáo từ lâu. Ngài nghĩ đến việc cập nhật hóa tài liệu giáo lý. Không hẳn là tùy hứng. Chuyện gay cấn trong việc giảng dạy giáo lý là vấn đề ngôn ngữ. Nên dùng ngôn ngữ nào làm chiếc xe chuyên chở nội dung giáo lý tới các em, những người ngày nay hiển nhiên thạo tiếng Anh hơn tiếng Việt, nói cho ngay, không còn coi tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ nữa mà là một ngôn ngữ thứ hai, thậm chí, là ngôn ngữ thứ ba, thứ bốn không chừng. Nhiều em cứ “ngớ mặt ra” khi nghe giáo lý bằng tiếng Việt. Nhưng chủ trương của ban tuyên úy là nhất định dùng tiếng Việt làm công tác chuyên chở trên, để duy trì cách diễn tả đạo theo văn hóa Việt Nam. Nội cái việc ta luôn miệng gọi ông thánh Giuse thay vì Joseph cộc lốc, Chúa Giêsu chứ không Jesus cộc lốc, Đức Mẹ Maria chứ không Mary cộc lốc, Đức Giáo Hoàng chứ không the pope cộc lốc cũng đã là một nét văn hóa dị biệt rồi. Đừng nói tới những biểu thức văn hóa đặc thù khác. Tất nhiên phải làm sao vừa duy trì được tính đặc thù văn hóa của giáo lý vừa giúp các em nắm được nội dung giáo lý của Giáo Hội Công Giáo. Phải làm sao giúp các em quen thuộc cả hai khía cạnh ấy. Phải tìm cho được phương thế nào đó thực hiện được hai mục tiêu trên.

Bộ “To Know, Worship and Love” (Biết, Thờ, Mến) hình như có thể trở thành một phương thế như thế. Đây không hẳn là một bộ giáo lý theo nghĩa cổ điển. Đúng ra, nó là bộ giảng dạy về giáo dục tôn giáo (religious education) tại các trường Công Giáo, một môn học chính thức trong học trình trung học. Nó được một ban chuyên môn hùng hậu gồm nhiều chuyên viên thượng thặng có học vị tiến sĩ hay tước vị giáo sư đại học soạn thảo, sau một diễn trình tham khảo trên dưới 200 thức giả toàn quốc. Thực ra, đó không hẳn là triết lý đứng đàng sau việc sử dụng bộ sách này cho bằng vì nó được giới chức Công Giáo soạn cho các trường Công Giáo để dạy về giáo dục tôn giáo. Nội dung giáo lý, dưới sự lãnh đạo của Đức Ông Elliott, nay là giám mục phó của Melbourne, và vốn là “bạn nối khố” của Đức Hồng Y George Pell, được đảm bảo đã đành mà các trẻ em Công Giáo Việt Nam, mà phần đông học tại các trường Công Giáo, cũng đã quá quen thuộc với nó. Hàng tuần các em được học ít ra cũng hai tiếng đồng hồ về môn này. Tới lớp giáo lý của Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam để nghe lại nội dung đó bằng tiếng Việt, hẳn các em sẽ đỡ “cứ ngớ mặt ra”. Đàng khác, sẵn tài liệu bằng tiếng Anh bên cạnh, các giáo lý viên, mà ngày nay, càng ngày càng có nhiều thanh thiếu niên tham gia hàng ngũ, sẽ có thể bước vào cùng một băng tần với các em nhiều hơn bằng cách sử dụng tiếng Anh để giải thích các từ khó hiểu. Miễn làm sao chuyển ngữ (vehicle language) vẫn là tiếng Việt.

Thế là một ban tu thư được cấp tốc thành lập và làm việc từ cuối năm 2005 để chuyển ngữ gần 2000 trang sách khổ A4, của Bộ “To Know, Worship and Love” (gồm 11 cuốn từ lớp mẫu giáo tới lớp 10), qua tiếng Việt. Khoảng giữa năm 2006, thì công việc trên tạm hòan tất.

Nhưng không thể sử dụng nguyên con bộ sách này, lý do: đây là các bài học dành cho một chương trình lên đến trên 100 giờ mỗi năm, trong khi đó, chương trình giáo lý ở đây chưa quá 20 tiếng đồng hồ một năm. Do đó, giai đoạn hai là căn cứ vào bộ sách này để soạn thành bộ “Chương Trình Giáo Lý Biết Thờ Mến”, sẵn sàng cho các giáo lý viên và các em thiếu nhi Việt Nam sử dụng làm sách giáo khoa. Một mạnh thường quân, chị Maria Mai Vân Cozens cùng chồng là Greg John, và dạ tiệc mừng Ngày Của Mẹ do Liên Đoàn Nữ Vương Hòa Bình của Thiếu Nhi Thánh Thể Sydney tổ chức đã hiến tặng một ngân khoản trên 25,000 Úc kim để in bộ sách kể như là thứ tư này. Và bộ sách đã được đưa vào sử dụng từ niên khóa 2007.

Vấn đề nhân sự

Song song với các cố gắng lớn lao về tài liệu trên đây, là quan tâm về nhân sự, trong đó, các giáo lý viên được kể vào hàng đầu. Kể từ 1992, hầu như năm nào cũng có một đại hội giáo lý nhằm nhiều mục tiêu, trong đó có việc huấn luyện và hâm nóng bầu khí nhiệt tâm của các giáo lý viên. Họ là những người âm thầm không những góp phần gìn giữ đức tin cho các thế hệ tương lai mà còn dựng cây cầu nối thế hệ các em với thế hệ cha anh và với nền văn hóa Công Giáo Việt Nam nói chung. Tiếc rằng, nhiều người vẫn chưa đánh giá đúng vai trò của họ.

Trong các chiến dịch vận động để có thêm các giáo lý viên có khả năng, có nhiệt huyết, càng ngày càng gần hơn với các em về tuổi đời, về tầm suy nghĩ, về ngôn ngữ tác phong, người ta vẫn nhận được những câu nói như: đợi đến tuổi (già) như ông, tôi sẽ tham gia giáo lý. Hình như đối với họ, giáo lý chỉ là việc của mấy ông trùm bà quản ngày xưa, tay lăm le chiếc quạt hay chiếc roi, miệng lải nhải những công thức đức tin đủ vần đủ điệu để ‘học trò’ lặp lại. Thái độ ấy vừa nói lên cái hiểu ngây ngô của một số người về cách sống đạo ngày nay vừa làm nản lòng hàng ngũ giáo lý viên hiện hữu.

Nói về vai trò giáo lý viên, tập Chỉ Dẫn Tổng Quát Về Giáo Lý của Bộ Giáo Sĩ, ban hành năm 1997, cho hay: không một phương pháp nào, dù chứng nghiệm là hay bao nhiêu đi chăng nữa, cũng không thể bỏ qua con người giáo lý viên, bất luận trong giai đoạn nào của diễn trình giáo lý. Đặc sủng mà Chúa Thánh Thần ban cho họ, tức nền linh đạo vững chắc và chứng tá trong sáng của cuộc sống, đã tạo nên linh hồn cho mọi phương pháp. Chỉ có các đức tính nhân bản và Kitô giáo của họ mới đảm bảo cho việc sử dụng đúng đắn các bản văn và dụng cụ giảng dạy khác. Giáo lý viên, trong yếu tính, là một người trung gian. Họ làm dễ sự thông đạt giữa con người và mầu nhiệm Thiên Chúa, giữa các chủ thể với nhau, cũng như với cộng đoàn. Chính vì thế, tầm nhìn văn hóa, điều kiện xã hội và lối sống của họ không được làm trở ngại cho hành trình đức tin. Đúng hơn, chúng phải giúp tạo ra những điều kiện thuận lợi nhất cho việc tìm kiếm, chào đón và thâm hậu hóa sứ điệp Kitô giáo. Họ không quên điều này: tin là hoa trái của tự do và ơn thánh. Do đó, họ phải làm sao để các hoạt động của họ luôn được niềm tin vào Chúa Thánh Thần và lời cầu nguyện nâng đỡ (số 156).

Trên thực tế, họ cần cả sự khích lệ của cộng đoàn nữa. Những nhận xét trên kia không thuộc loại khích lệ này. Những hình ảnh cũ xưa của ông trùm bà quản cần phải được dứt khoát tẩy trừ khỏi não trạng Công Giáo Việt hiện nay, nếu ta muốn chuẩn bị hành trang tạm đủ cho các thế hệ đến sau. Xin nhấn mạnh ở đây: não trạng trên đang làm hàng ngũ các giáo lý viên hiện nay mỗi ngày một thưa thớt hơn. Khác với các giáo lý viên của các giáo phận Úc hay Mỹ, các giáo lý viên của Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Sydney này không hề nhận được một đồng xu teng của bất cứ ai. Một ngạc nhiên hết sức khi đọc trên các trang mạng giáo lý của Úc hay của Mỹ, thấy các giáo lý viên nhận được một “stipend” nho nhỏ. Stipend là một lối mô tả khác của tiền lương thường dành cho các giáo sĩ. Các giáo lý viên Việt Nam chưa bao giờ nhận được loại “stipend” đó và họ cũng chưa bao giờ chờ mong nó khi dấn thân vào dạy giáo lý. Ngoài ra, họ còn sẵn sàng chịu nhiều phí tổn, ngoài phí tổn săng dầu xe cộ, miễn sao chu toàn được ơn gọi của mình. Thậm chí đến việc đi dự các đại hội huấn luyện giáo lý viên, họ cũng được yêu cầu đóng lệ phí ăn uống, tổ chức. Không một lời ta thán.

Nhưng con người ai cũng cần được khích lệ, được nhìn nhận, được ước muốn. Đó chính là lý do đứng đàng sau vòng giới thiệu các giáo lý viên với các giáo đoàn Công Giáo Việt Nam tại Sydney bắt đầu từ cuối tháng Hai vừa qua trong một nghi thức gọi là Nghi Thức Sai Đi. Bắt đầu với giáo đoàn Bankstown ngày 22/2, giáo đoàn Mt Pritchard và giáo đoàn Lakemba ngày 1/3, giáo đoàn Plumpton, giáo đoàn Cabramatta và giáo đoàn Granville ngày 8/3, và cuối cùng sẽ là hai giáo đoàn Miller và Marrickville vào cuối tuần tới. Nghi thức này hết sức đơn giản. Cha Phaolô Chu Văn Chi chủ toạ tất cả các nghi thức này với sự chứng kiến của sơ trợ úy, đại diện ban Truyền Giáo, ban quản trị Liên Đoàn, ông trưởng ban mục vụ giáo đoàn và toàn thể cộng đoàn giáo dân. Trước khi nghi thức bắt đầu, Cha Phaolô nói đôi lời về vai trò giáo lý viên và người điều hợp họ. Sau đó, người điều hợp thỉnh mời các giáo lý viên và ban quản trị xứ đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể tiến lên phía Bàn Thờ. Cha chủ tế mời cộng đoan cùng đứng lên để tuyên xưng đức tin với các giáo lý viên và ban quản trị xứ đoàn. Sau đó, đến nghi thức tuyên hứa và sai đi, trong đó có “quyết tâm sống điều mình dạy, tin điều mình nói, yêu điều mình chia sẻ, làm điều mình giảng dạy”. Sau lời tuyên hứa ấy là nghi thức trao thẻ nhận diện (ID) cho các giáo lý viên và còi chỉ huy cho các huynh trưởng thiếu nhi. Và nghi thức kết thúc bằng bài hát Lời Nguyện Truyền Giáo và toàn thể các giáo lý viên và huynh trưởng cúi chào cộng đoàn như dấu chỉ ra mắt và xin được khích lệ, cộng tác.

Người viết được hân hạnh tham dự tất cả các nghi thức trên, dù xa xôi và dù xa lạ cách mấy, đến không biết địa điểm của những máy ảnh chụp tốc độ, để mà dè chừng, khiến phải lãnh giấy phạt 81 Úc kim vì chạy xe với tốc độ 71 km/h ở chỗ chỉ cho chạy 60km/h trên Elizabet Drive, vì phải vội chạy từ Mt Pritchard để kịp về dự nghi thức sau đó ở Lakemba. Nhưng không nghi thức nào cảm kích bằng nghi thức tuần rồi ở giáo đoàn Cabramatta. Cũng là nghi thức như tại các giáo đoàn khác. Nhưng hết sức ngạc nhiên khi nghe xướng danh vị giáo lý viên phụ trách lớp nghĩa sĩ và càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy vị giáo lý viên đó xuất hiện đứng cạnh các giáo lý viên khác để cùng tuyên hứa và được sai đi và sau đó trở lại nhà xứ Cabramatta. Vâng, vị giáo lý viên ấy chính là cha phó nhà thờ Thánh Tâm (Sacred Heart), được dùng làm địa điểm cho nghi thức sai đi hôm nay. Cha Dương Thanh Liêm là một linh mục rất trẻ, mới thụ phong linh mục tháng 8 năm 2006, trước đây là cha phó Nhà Thờ Chánh Tòa St Mary kiêm tuyên úy bán thời gian tại Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Sydney. Mới đây, cha được đề cử làm cha phó của giáo xứ Thánh Tâm này. Đây là một giáo xứ Úc khá lớn, dưới sự chăm sóc của một cha sở cao niên, cho nên trách nhiệm của cha Liêm khá nặng nề. Ấy thế mà cha vẫn dành thì giờ dạy giáo lý cho các thanh thiếu niên Việt Nam, vốn không hẳn là lãnh vực trách nhiệm của cha. Đó là một nét đặc biệt. Nhiều người cho rằng vì cha có ân tình với Thiếu Nhi Thánh Thể Việt Nam tại Sydney, nơi cách nay khoảng 10 năm, cha vốn là một trong các huynh trưởng. Cho là như thế. Nhưng sự kiện ngài tự xếp mình vào hàng ngũ giáo lý viên để cùng tuyên hứa với họ và cùng ra mắt cộng đoàn với họ thì khó mà giải thích ngoại trừ nhận đó là một khích lệ vô cùng qúy giá đối với các anh chị em giáo lý viên Sydney, những người đang rất cần những khích lệ và hợp tác qúy giá như vậy. Nếu giáo lý viên là người trung gian, thì giáo lý viên linh mục hẳn phải là một siêu trung gian làm nở rộ cả một mùa xuân giáo lý cho Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Sydney này.
 

Vũ Văn An.

 

09/03/2009

  Hội Ngộ Giới Trẻ CGVN tại Sydney

SYDNEY - Nhân dịp mùa Chay, Liên đoàn Thanh Niên Công Giáo Tổng Giáo Phận Sydney đã tổ chức 3 ngày Hội Ngộ Giới Trẻ với chủ đề “Tìm Hiểu Chính Mình” tại Trung Tâm Tĩnh Huấn Thánh Giuse Bringelly Sydney, từ thứ Sáu 06/03 đến ngày Chúa Nhật 08/03/2009

Sau khi các bạn trẻ ghi danh và dùng cơm tối tại nhà ăn Trung Tâm, tất cả mọi người vào hội trường cùng nhau gặp gỡ và Cha Phêrô Dương Thanh Liêm Tuyên úy Đặc trách Liên đoàn Thanh Niên Công Giáo TGP Sydney ngỏ lời chào mừng các bạn trẻ đã hy sinh thời gian quý báu đến tham dự 3 ngày Hội Ngộ và Cha khuyến khích các bạn trẻ nên vui tươi thân thiết với nhau trong tình yêu của Chúa Giêsu KiTô đồng thời Cha cũng tuyên đọc Nội Quy và giới thiệu Cha Tuyên úy Trưởng Nguyễn Khoa Toàn, Cha Nguyễn Văn Tuyết Giám đốc Trung Tâm, Cha Frank Leo đến từ Thủ Đô Canberra và Cha Trần Sỹ Tín đến từ Việt Nam. Sau đó phần sinh hoạt văn nghệ với những vũ khúc truyền thống của dân tộc Tây Nguyên Việt Nam.

Ngày thứ Bảy 7/03/2009 sau giờ kinh nguyện và điểm tâm các bạn trẻ chia ra từng nhóm và Cha Frank Leo thuyết giảng về Đời Sống Người KiTô Hữu Nhân Đức, và Cha cùng với các bạn trẻ chia sẻ những cảm tưởng. Sau đó là phần sinh hoạt ngoài trời với những môn thể thao lành mạnh và sinh hoạt thi đua học hiểu về những kiến thức như Âm Nhạc, Khoa Học, Địa lý và phong tục Việt Nam v..v.. Sau khi chấm dứt sinh hoạt là giờ tĩnh tâm Tìm Hiểu Chính Mình. Cha Liêm thắp lên ngọn nến Phục Sinh và mọi người cùng nhau thắp lên ánh sáng của Chúa KiTô để nguyện xin ánh sáng của Chúa KiTô soi sáng cho chính mình và đồng thời mừng đón Thánh Thể Chúa Giêsu cùng hiện diện với mọi người trong những lời dâng nguyện của chính mình lên Thiên Chúa tạo bầu khí an hòa và linh thiêng.

Ngày Chúa Nhật 8/03/2009 Cha Trần Sỹ Tín chia sẻ cùng với các bạn trẻ về đề tài Sứ Vụ Rao Giảng Tin Mừng đến Dân Tộc Tây Nguyện ở Việt Nam. Sau đó Đức Giám Mục Terry Brady đến thăm chào mừng các Bạn Trẻ và cùng với quý Cha hiệp dâng Thánh lễ tạ ơn. Trước khi kết thúc Thánh lễ. Cha Dương Thanh Liêm ngỏ lời cám ơn Đức Giám Mục, quý Cha, Sơ đã đến hội ngộ với các Bạn Trẻ tại Trung Tâm và Cha cũng đặc biệt cám ơn quý vị ân nhân Hội Các Bà Mẹ Công Giáo đã giúp phần nấu nướng ẩm thực.

Sau khi kết thúc Thánh lễ, Đức Giám Mục và tất cả mọi người cùng tham dự bữa cơm thân mật và kết thúc 3 ngày Hội Ngộ Giới Trẻ Sydney rất tốt đẹp.


Diệp Hải Dung.

 

09/03/2009

  Nông dân VN đang phải đối phó với những vụ cưỡng chiếm đất ngày càng thâm hiểm

Vào chiều ngày 4-3-2009, đoàn người do lãnh đạo huyện Chương Mỹ phái đến để cưỡng chế đất của dân thôn Phù Yên và thôn Nhật Tiến, đã gặp phản ứng mãnh liệt của đồng bào, tạo ra một cuộc náo loạn, khiến giao thông tại trục đường Hà Đông - Xuân Mai bị tắc nghẽn hơn một tiếng đồng hồ.

Cùng lúc đó, người dân xã Cẩm Điền tỉnh Hải Dương đang phải đối phó với một cách cưỡng chiếm đất thâm hiểm hơn của chính quyền đia phương. Đây là tình trạng bi đát chung của nhiều nông dân Việt Nam, Hà Giang tìm hiểu và có bài tường trình sau đây.

Thêm vào những khó khăn chung do tình trạng suy thoái kinh tế mang đến, nhiều người nông dân Việt Nam còn phải đối diện với một đe dọa ngặt nghèo hơn: Đó là những cuộc cưỡng chiếm đất đai vẫn tiếp tục xẩy ra, dồn nhiều người đến cảnh mất hết nơi canh tác, là nguồn lợi tức duy nhất của gia đình, khiến họ vô cùng phẫn uất. Những buổi họp âm thầm giữa các hộ dân để tìm cách phản kháng, quyết định một mất một còn với các chính quyền địa phương, và những xô xát náo loạn diễn ra gần như cơm bữa ở nhiều nơi.

Xô xát, náo loạn
Một cuộc náo loạn khiến giao thông bị tắc nghẽn hơn 4 cây số, kéo dài gần một tiếng đồng hồ, đã được nhà văn Trần Khải Thanh Thủy thuật lại trong bản tin có tên: “Đại loạn tại Trường Yên” được gửi lên các diễn đàn điện tử ngày 5/3 với đầy đủ hình ảnh.

Theo lời tường thuật của nhà văn TKTT thì đám công an cưỡng chế đất đã dùng lựu đạn xịt hơi cay, bắt bà Bé ra ngoài, trong lúc bà cùng hai người khác nhất định cố thủ trong lều để canh gác đất. Khói cay kiến bà Bé bị sặc sụa ngã quay lơ xuống.

Khi thấy những cụ già bị đàn áp, dân ở đây đã mạnh mẽ khua chiêng đánh trống để hô hào nhau phản kháng. Công an đã xông vào bắt anh Nguyễn Hữu Quý, người thanh niên lớn tiếng nhất. Họ còng tay anh lại, ném anh lên xe, và định đưa anh đi. Nhưng nông dân ở đây đã túa ra, xúm vào nâng xe của công an lên, nhất định giải cứu cho anh Quý, do đó đã tạo ra cuộc náo loạn nói trên.

Liều chết một mất một còn
Trong khi tình hình ở xã Trường Yên náo loạn như thế, thì nông dân ở xã Cẩm Điền, tỉnh Hải Dương ,một mặt ngày đêm cử người canh gác để kịp thời ngăn cản việc xe ủi vào san bằng đất của họ, và phản kháng khi cần, mặt khác họ âm thầm lên kế hoạch đối diện với một cách cưỡng chiếm đất kín đáo và thâm độc hơn.

Cụ Thành, 70 tuổi, một nông dân ở đây cho biết hơn 150 hộ dân ở xã Cẩm Điền nhất định không bán đất với giá rẻ mạt và sẽ đấu tranh bằng cách dùng luật pháp cùng nhờ phương tiện truyền thông giúp đỡ, tuy nhiên nếu cần thì họ nhất định liều chết để bảo vệ quyền công dân, và phương tiện sinh nhai duy nhất của mình.

“Chúng tôi kiên quyết là không giao mặt bằng, họ mua như thế là trái pháp luật, chúng tôi kiên quyết không bán. Nếu bây giờ họ cho người về một là chở đất đổ vào, mà hai là cho mấy san máy ủi vào thì chúng tôi giữ. Giữ không được, mà nếu mà cố tình mà cán lên xe, cho xe máy ủi mà cán lên chúng tôi thì lập tức chúng tôi phải chiến đấu thôi, chiến đấu để mà tự vệ thôi, kể cả phải đổ máu cũng phải chiến đấu.”

Nhưng dư luận lo ngại cho số phận của những người dân ở đây và không biết họ sẽ cầm cự được bao lâu nữa vì anh Toàn, cũng là nông dân Hải Dương cho biết chính quyền địa phương đã cương quyết tìm mọi cách chiếm đất cho bằng được và đang giết chết hết lúa của họ:

“Bây giờ thì chả còn tí ruộng nào, nó cướp hết rồi! Đấy thì chúng tôi không bán nhưng mà nó không cấp nước, nó không bơm nước để cho dân cấy, vụ chiêm này là không được cấy rồi, bây giờ quá mùa rồi. Đấy, đấy, đất canh tác đấy. Từ trong Tết là chúng nó không bơm nước cho dân chúng tôi. Chúng tôi đã gửi đơn lên thủ tướng chính phủ thế nhưng mà đến bây giờ chưa thấy trả lời gì. Nói chung là chiêm này thì chúng tôi không có thóc gạo ăn. Chết thì cũng chưa chết mà đói thì có...”

Cụ Thành khẩn khoản lên tiếng kêu cứu:

“Chúng tôi nhờ báo nhờ đài nói cho thế giới người ta biết Việt Nam làm cái việc này, có cái việc lộn xộn này, nói cho đến tai các nhà lãnh đạo đảng và nhà nước chúng tôi, yêu cầu các vị phải về trực tiếp họp với dân.”

Để tôi nói lại với ông ấy vậy
Đài Á Châu Tự Do đã tìm cách tiếp xúc với ông Phan Nhật Bình, chủ tịch tỉnh Hải Dương để tìm hiểu sự việc. Nội dung buổi điện đàm được ghi âm lại như sau:
“Alô, chúng tôi là thông tín viên Hà Giang của đài Á Châu Tự Do, xin phép được nói chuyện với ông Phan Nhật Bình, chủ tịch tỉnh Hải Dương được không ạ?
Thì cứ nói đi xem nào?

Dạ thưa chúng tôi được tin trong nước cho biết là hiện giờ ở tỉnh Hải Dương đang có tranh chấp đất đai rất là căng thẳng giữa chính quyền địa phương với nông dân. Khoảng hơn 150 hộ không muốn bán đất, nhưng đang cảm thấy họ bị cưỡng bách bán bởi vì chính quyền nói rằng đó là lệnh trên và họ bị bắt buộc phải nhận cái giá mà chính quyền đưa ra, ngoài ra cũng có việc nước canh điền của họ đã bị cúp đi, từ hồi Tết đến bây giờ, thành ra người ta không có thể canh tác được. Xin ông, với tư cách là chủ tịch tỉnh Hải Dương có thể cho chúng tôi biết thêm về vấn đề này được không ạ?

Hm, thôi thôi thế thì, vâng, tôi nghe thế, thì tôi nói lại với ông ấy vậy.”

Đánh động lương tâm thế giới
Nhưng nếu nhà nước cứ tiếp tục không có biện pháp gì ngoài việc chuyển đơn khiếu nại của dân từ cơ quan này đến cơ quan khác, thì sao?

Anh Luân, một thanh niên khác ở tỉnh Hải Dương cho rằng nếu tình trạng này cứ kéo dài thì người dân ở đây chuẩn bị đánh động lương tâm thế giới: Anh nói:

“Chúng tôi sẽ mang cụ già lên rìa đường đi ăn xin, kêu là hết ruộng rồi, cho các cháu nghỉ học để lên đường đi ăn xin thôi, xong nếu mà cố lắm thì đi bộ lên chính phủ nữa để kêu chính phủ, mà chính phủ không trả lời nữa thì chúng tôi chỉ có nước về chúng tôi đứng ở rìa đường chúng tôi đi ăn xin…”

Giới quan sát cho rằng dù âm thầm hay náo loạn, những người nông dân Việt Nam thấp cổ bé miệng đang phải đối phó đơn phương với sự cưỡng bách đất đai của chính quyền địa phương khắp nơi. Và dù dưới chính sách cải cách ruộng đất hay kỹ nghệ hóa đất đai, người dân vẫn mãi là nạn nhân của một nan đề trầm trọng mà nhà quyền Việt Nam không muốn hay không thể giải quyết được.


BY: HÀ GIANG, RFA
 

08/03/2009

  Ấm áp tình người tại trại Phong Ba Sao

HÀ NAM - Ngày 07 tháng 03 năm 2009, trong tâm tình mùa chay hợp với tấm lòng yêu người “Lá lành đùm lá rách”. Cha quản hạt Nam Định Giuse Maria Vũ Thanh Cảnh cùng cha phó Phêrô Trần Văn Việt và chú Công tổ chức cho các bạn trẻ đi thăm trại phong Ba Sao Tỉnh Hà Nam. Các thành phần tham dự gồm có 220 người trong trại phong gồm: Ban giám đốc, cán bộ y bác sĩ, bệnh nhân và con em bệnh nhân.

300 bạn trẻ: Giáo xứ Nam Định gồm có: Nhóm Ve chai, Giáo lý viên, nhóm Ơn gọi, Sinh viên các trưởng (Đại Học Lương Thế Vinh, ĐH Kinh Tế Kỹ Thật, ĐH Sư Phạm Kỹ Thuật, ĐH Điều Dưỡng, Cao Đẳng Sư Phạm, Cao Đẳng Xây Dựng, Cao Đẳng Công Nghiệp, Trung cấp Y) và bà con giáo dân; Nhóm Phục Vụ, nhóm ve chai, ca đoàn Thánh Linh, ban nhạc trẻ, ban âm thanh thuộc giáo xứ Hàm Long.

Đoàn xuất phát lúc 7h 30’ trong tâm tình trông mong vì hầu hết các bạn trẻ đều chưa được đến trại phong lần nào. Để chia sẻ những người phong các bạn đã bớt chút khẩu phần ăn hằng ngày của mình để đóng góp cùng cha quản hạt.

Đến nơi ai nấy đều tay bắt mặt mừng và không ngờ sự hiếu khách của những người phong. Với tiếng kèn của bác Mười chào mừng đoàn đến bằng bài: “Mẹ từ Bi” với bao tâm tình mến thương và tri ân.

Đến nơi ổn định, sau đó là thánh lễ tạ ơn, bắt đầu bằng bài hát: “Về nơi đây”. Chúng con về nơi đây dâng ngàn tiếng ca, chúng con về nơi đây để tạ ơn Thiên Chúa... say sưa thánh ân vô bờ được cùng nhau bên Chúa thoả lòng con ước mong. Thánh lễ đã diễn ra trong tâm tình tạ ơn sốt sáng.

Tiếp đến ban giám đốc, bệnh nhân chào đón đoàn và đoàn chúc mừng, tặng quà. Sau đó giao lưu văn nghệ với chủ đề “Ấm Áp Tình Người” với những bài thánh ca và bài hát chan chứa tình người. Trong buổi giao lưu văn nghệ có thêm chương trình rút thăm trúng thưởng cho những người ở trại phong bằng những bộ áo khoác, bộ ấm chén và giải đặc biệt là chiếc quạt điện. Những ai may mắn trúng thưởng mặc luôn những chiếc áo đầy ấm áp tình người đó và họ rất sung sướng. Sau đó là bữa cơm huynh đệ (520 người) mọi người ăn chung với nhau và cười nói vui vẻ.

Cuối cùng là vui chơi trúng thưởng và hội chợ bằng những lá phiếu mà ban tổ chức phát cho những bệnh nhân phong và con em của họ. Khi chơi những trò chơi trúng thưởng các cụ rất vui. Có rất nhiều trò chơi như: “ném bóng, chiếc nón kỳ diệu,.. . . . ” nhưng đặc biệt nhất là trò thi vẽ tranh, tô màu của các em dưới 6 tuổi được cha Giuse Maria và người hướng dẫn. Sau đó Cha phát hộp bút và sách vẽ cho các em. có rất nhiều bác chia sẻ với mọi người là: “Mình chưa bao giờ được vui và tràn đầy tình người đến như thế”.

Thay vì những món quà phát cho họ mà ban tổ chức phát cho họ những lá phiếu để họ tự mình đi mua những gì họ muốn. Có cụ nói: Chưa bao giờ mình được đi chợ chọn lựa những món đồ mà mình thích”. Có cụ bà nói: “giá mà một năm cha làm cho mấy lần hội chợ thì thích biết mấy”….

Kết thúc đoàn hát vang bài ca “Xin dâng lời cảm tạ”, chào ban giám đốc, các y bác sĩ, bệnh nhân và con em bệnh nhân để ra về. Để lại trong lòng mỗi người những tâm tình khó quên....
 

Ban biên tập tgp Hanoi.

 

Source: VietCatholicNews.

 

08/03/2009

  Hanoi: Catholics held Candlelight Vigil for defense lawyer

Facing a police intimidation campaign against one of their lawyers, thousands of Catholics in Vietnam attended a series of Candlelight vigils to pray for justice and for the safety of their lawyers.
 

Hanoi Redemptorists led a Candlelight vigil on Saturday evening March 7 to pray for Mr. Le Tran Luat, the lawyer of Thai Ha’s defendants, and his associates, after a series of harassment directed at him and his law firm by police. A huge crowd had joined in the vigils. Similar ones have also been held in other Redemptorists' monasteries in Saigon and other provinces.

In the last episode of the campaign of intimidation against him, lawyer Le Tran Luat was arrested at Tan Son Nhat airport on last Tuesday morning when he was boarding a flight from Saigon to Hanoi in order to prepare for a lawsuit by Catholic defendants who have accused the state media of false reporting on their trial. Police took him in custody for the rest of the day without any explanation. This was understood as a police tactic to hinder his legal council to Catholics at Thai Ha, and ultimately force Catholics to withdraw their claim against the monopolistic media outlets of the regime.

The campaign of intimidation and harassment started on Feb. 10 when his Attorney's Association threatened to suspend his licence. The Attorney's Association of Ninh Thuan, a province in the Central of Vietnam where he had registered his licence, summoned him to be informed and possibly reprimanded for certain violations he was alleged of committing while practicing law, based on accusations from the police and the magistrate of the province.

A fortnight later, on Feb. 24, the newspaper Security of Ho Chi Minh City published an article claiming it had received a great number of complaints against the lawyer, all accusing him of fraudulent income. The article was obviously an ample signal that Vietnam government was testing the public opinion before launching vicious measures against the attorney.

On the same day, Mr. Luat himself alleged that in the morning, someone called him on his cell phone to forewarn him about a press campaign was being prepared against him. The anonymous caller then and asked him outright to stop providing legal assistance to Thai Ha’s defendants.

The next day, authorities had launched a larger scale campaign of harassment against him and his staff by a police raid at his office in Saigon. The lawyer was not there as he was in Hanoi for the lawsuit of the faithful of Thai Ha. His office was ransacked. Computers and other personal equipments belonging to the lawyer were confiscated. Eyewitnesses protested, but received no explanation. Some of them were taken away by police.

Staff in the attorney’s office has also been targets of harsh harassment. On March 4, Ms. Ta Phong Tan, the attorney’s assistant was kidnapped by a group of undercover police officers. From her account, only the main officer has worn name tag while interrogating her, others remain anonymous and none agreed to reveal their identities to her. After an intense hours-long interrogation, she was released with an official order from police summoning her the next day for more interrogations.
 

J.B. An Dang

 

Source: VietCatholicNews.

 

08/03/2009

  Giáo xứ Thái Hà thắp nến cầu nguyện cho Luật Sư Lê Trần Luật và các cộng sự

Những ngày qua, tin về Luật sư Lê Trần Luật và cộng sự tại Văn phòng Luật sư Pháp Quyền bị sách nhiễu, ngăn cản đã gây nên tâm trạng bức xúc nơi rất nhiều giáo dân khắp mọi miền đất nước.

Nhiều lá thư đã được gửi đến cho luật sư bày tỏ tâm tình yêu mến, kính trọng, đề cao những đóng góp, sự can đảm của vị luật sư trẻ tuổi này. Nhiều người đã không kìm nén được sự căm phẫn khi chứng kiến ông cùng các cộng sự bị chính quyền sách nhiễu, cưỡng chế, tịch thu máy tính cách bất hợp pháp, ngăn cản không cho ông ra Hà Nội tiếp tục cùng các giáo dân Thái Hà đi tìm công lý.

Đối với các giáo dân thuộc Tổng giáo phận Hà Nội, cách riêng đối với giáo dân giáo xứ Thái Hà, luật sư Lê Trần Luật, dù không phải người Công giáo, nhưng mọi người vẫn coi ông là một người đồng đạo, một người bạn, một vị ân nhân. Vì thế, những gì đang xảy ra cho ông và các cộng sự tại Văn Phòng luật sư Pháp Quyền, đối với các giáo dân Thái Hà, họ coi đó cũng là những biến cố xảy ra cho chính mình vậy.

Trong một lá thư gửi luật sư Lê Trần Luật, Peace Thái Hà, đã viết những dòng này:

“Thưa Chú, tuy Con còn nhỏ tuổi thế nhưng không vì thế mà Con không biết nhận thức và nhìn ra đâu là cái xấu và cái tốt của cuộc sống này. Con tin rằng với tất cả những việc làm sai trái của chính sách và chính quyền Cộng Sản Việt Nam không thể nào qua mắt được tiếng nói lương tâm và sự nhận thức của mọi người. chẳng ai lại ăn không ở rảnh để đi tranh đấu đòi tự do và quyền lợi của mình nếu như họ đã có được những quyền tối thiểu đó.

Mấy ngày nay theo dõi tình hình Các Cô Chú bị nhà nước theo dõi và khủng bố, Con rất bất bình vì hành động của người có chức có quyền mà hành xử ngang ngược như vậy.

Hôm nay vì họ sợ Chú ra Thái Hà giúp Các Bà, các Bác lấy lại Công Lý mà bị Công An bắt ngồi chơi hết một ngày như vậy, đúng là họ ở không quen rồi ăn cắp giờ làm việc chơi quen rồi, nên không biết quý trọng giờ giấc. Cứ qua những cái nhỏ như vậy thôi cũng đủ hiểu họ đã sống thế nào trên tiền thuế của dân chúng.

Chúng Con rất cảm phục Chú và những cộng tác viên của Chú. Con muốn nói nhiều lắm, nhưng Con sợ mất giờ của Chú và các Cô Chú khác.

Con chỉ xin nói lên, các Cô Chú hãy can đảm lên, dù Cô Chú gặp những thử thách bị bắt, bị hành hạ có thể họ dùng mưu mô để giết hại các cô chú, thế nhưng hình ảnh và tiếng nói từ lương tâm của Cô Chú luôn còn lại mãi với đời. Tin rằng mai này con cái của chúng con cũng sẽ được nghe đến tên của Cô Chú, những người đã can đảm nói lên tiếng nói của chính nghĩa và lẽ phải.

Con hứa cầu nguyện cho Cô Chú thật nhiều. Cầu chúc Cô Chú nhiều sức khỏe, khôn ngoan va can đảm.”

Một lá thư khác gửi từ Hà Nội của một cụ bà 71 tuổi, trong ngày xử án giáo dân Thái Hà, bà đã tìm mọi cách tiếp cận luật sư, ôm hôn ông để tỏ lòng kính trọng và yêu mến. Hôm nay, bà tả lại trong tiếng nấc nghẹn ngào:

“Buổi chiều hôm đó, sau khi xử, đoàn giáo dân đông đảo khoảng bốn năm trăm người, hiên ngang với cành thiên tuế trong tay tiến về xứ Thái Hà. Trên đường từ UBND phường Ô Chợ Dừa về giáo xứ Thái Hà khoảng ba cây số, chúng tôi đã đồng thanh hô vang: “Hoan hô Luật sư! Chúng tôi yêu mến anh …” Rất nhiều giáo dân mang hoa tặng anh, nhiều vòng tay ôm anh mà tôi già yếu không thể đến bên anh lúc đó được. Mãi đến khi giáo dân về tới nhà thờ Thái Hà, mọi người tiếp tục hô vang: “Hoan hô Luật sư! Chúng tôi yêu mến anh”, thì trong số đó có tôi – một bà già không cầm được nước mắt vì xúc động, vì yêu mến. Tôi đã len lỏi đến gần anh, đã ôm anh. Tôi đã ôm anh khi anh đã vào trong nhà khách Thái Hà hôm đó đấy.

Chúng tôi, với lòng tin vào Chúa, vào Mẹ Maria, Mẹ Công lý ở trên trời luôn cầu nguyện cho anh. Chúa và Đức Mẹ đã chọn anh, chọn cho 8 giáo dân Thái Hà một vị luật sư tốt lành, dũng cảm ở thế gian để bào chữa cho 8 giáo dân oan. Anh đã dũng cảm đứng về phía công lý mà bảo vệ công lý cho 8 giáo dân, 8 bị can “bị vu oan giá họa” của Thái Hà – một sự hy sinh, một hành động dũng cảm đáng kính trọng mà hiện nay không có nhiều luật sư như anh.

Nay nghe tin chính quyền đã khám xét, đã tịch thu những tài liệu, máy tính và những phương tiện làm việc của Văn phòng Luật sư tại Gò Vấp, Sài Gòn, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên và bức xúc trước những việc làm sai pháp luật của chính quyền Sài Gòn. Chúng tôi xin chia sẻ với Luật sư và gia đình những “bất công” đang phải gánh chịu.

Xin Luật sư hãy nhận ở chúng tôi, những người giáo dân Việt Nam lòng biết ơn bằng lời cầu nguyện. Chúng tôi luôn bên cạnh anh và gia đình anh dù tương lai có thể anh sẽ còn phải chịu nhiều gian nan trong nghề nghiệp Bảo Vệ Công Lý của mình.”

Những ngày này, tại Hà Nội, câu chuyện đầu tiên mà các giáo dân hỏi nhau không phải chuyện giá vàng lên xuống, chuyện chính quyền Hà Nội xây dựng cây cầu dây văng lớn nhất Việt Nam …mà ở đâu người ta cũng hỏi nhau xem tình hình của luật sư Lê Trần Luật bây giờ thế nào. Nhiều nơi, nhiều người đã bắt đầu tổ chức các buổi cầu nguyện cho ông và các công sự viên của ông để bày tỏ sự hiệp thông, chia sẻ.

Tối 7/3/2009, giáo xứ Thái Hà đã tổ chức buổi thắp nến cầu nguyện đầu tiên cho Luật sư Lê Trần Luật. Mấy nghìn con người, với ngọn nến sáng trong tay, đã cùng nhau cất cao lời kêu xin cho đất nước Hoà bình, cho dân oan, cho những người vì công lý mà bị đàn áp bất công, nhất là cho luật sư Lê Trần Luật, luật sư Hoàng Cao Sang, luật sư Huỳnh Văn Đông và các cộng sự luôn vững tin vào công lý, vào sự thật và lẽ công bình.

Mọi người không ai bảo ai, nhất tề nâng cao ngọn nến mỗi khi ca từ lên tới lúc cao trào: “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời … Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí: ơn an bình”.

Nhiều bạn trẻ đã thổn thức khi cầm ngọn nến trên tay. Nhiều cụ già đã không cầm được nước mắt. Các cháu nhỏ cũng tích cực nâng cao ngọn nến lên cao khỏi đình đầu. Tất cả đều có chung một nguyện ước: “Mong sao Công lý, sự thật đến trên quê hương đất nước này”.

Trong tiết trời tháng ba gió lạnh, cái ước mong của mấy ngàn con người dưới ngọn nến sao đẹp và nồng ấm. Nó gửi đi vào thế giới, vào xã hội, vào tâm lòng những người yêu công lý, những luật sư, các nhà báo một thông điệp:

“Chỉ có sự thật mới giải phóng anh em”.

Nó cũng gửi tới các nhà lãnh đạo, những người đang lần mò trong bóng tối sự dữ, một lời cật vấn của lương tri:

“Tất cả sẽ là gì khi lịch sử sang trang? Chỉ có ánh sáng, sự thật là vĩnh cửu. Hãy bước đi trong ánh sáng để được cứu thoát”.

Mấy ngàn ngọn nến được thắp lên tại giáo xứ Thái Hà hôm nay, và những cánh thư tâm tình gửi đến luật sư Lê Trần Luật và các cộng sự của ông, cũng là những lời trần tình gửi tới các luật sư, các nhà báo:

“Các bạn hãy can đảm lên, chúng tôi luôn ở bên các bạn. Đừng sợ! Ánh sáng sẽ đẩy lui bóng tối! Chân lý và tình thương sẽ chiến thắng sự dối trá và tâm địa gian tà”.

Như ngọn nến tiêu hao trong ngọn lửa, đời người chỉ thực sự chiếu sáng khi chấp nhận hy sinh chính bản thân mình.

8/3/2009
Hà Thạch

 

Source: VietCatholicNews.

 

06/03/2009

  Church's Mission in Vietnam needs renovation

Seminars have been held in the Archdiocese of Saigon to address growing concerns on the ineffectiveness of the Church’s evangelization and to plan strategies for a new impulse to renew the Church’s missionary efforts.

For decades, the growth of the Church in Vietnam has been persistently much smaller than the population growth. That was the conclusion of seminars held recently in the Archdiocese of Saigon.

“The latest official statistical figures from the Church in Vietnam show that the Catholic population in 2007 was 6,087,700 among 85,154,900 people, or a rate at about 7.15% of national population,” said Fr. Anthony Nguyen Ngoc Son, a key speaker at the seminars. “This indicates a decline in number of registered Catholics comparing to 7.2 % in 1933 or 7.5% in 1939,” he warned.

It is even more alarming that while the rate of Catholic population in Vietnam has decreased within the last 50 years, other Christian denominations have enjoyed a surge in people joining their churches. In 1999, these denominations had 400,000 members. This number has quadrupled to 1,500,000 in 2008 according the latest report.

“These figures are a clear indication of the ineffectiveness of the Church’s mission in Vietnam during the last 50 years,” Fr. Anthony Nguyen lamented.

Also, seminar attendees raised a pressing concern on the alarming rate of adult converts who do not keep on practicing their faith after their baptism. Within the past 7 years, there have been approximately 35,000 adult conversions to Catholicism annually, 80-90% of these through marriage. Unfortunately, the number of converts through marriage who remain active in practicing their religion gone down dramatically due to complications many people have to face after converting to Catholicism such as losing privileges and promotions at certain jobs, or facing subtle discrimination from the atheist government.

While various factors can contribute to the problems the Church has faced in its missionary efforts, the indifferent attitude towards the missionary duty among the faithful has been noticeable. Many assume that the clergy is solely responsible for evangelization, not lay people. In addition, many Catholics have not been living their lives to bear witness to Christ and to make Him known to all those who have not yet received the Gospel message. Their personal and religious lives have not made any good impression on their non-Catholic neighbors and friends.

Furthermore, “the clergy has not assumed the much needed responsibility for the mission ad gentes in the country,” said Fr. Anthony Nguyen. "Missionary efforts seem to be a personal, sporadic crusade for volunteering individuals and religious orders, " he explained. In total agreement with him, Sr. Marie Nguyen from Saigon added: “Dioceses and the Church in Vietnam as whole lack zeal, a comprehensive missionary strategy and investments of means and tools for evangelical mission, especially in the rural or remote areas.”

The government persecution also plays a significant role in worsening the situation. In many remote areas of the Central Highlands and in northern mountainous provinces, pastoral activities are often hindered by governmental bureaucracy and harassment. In these areas, missionary activity has often been described as an “offense against national security”, and the local officials made no effort to hide their hostility toward the church's effort to perform pastoral duties at these location.

The persistent smearing policy against the Church at all levels of education also makes youth so confused and discourages them to show their Catholic identity in order to avoid being objects of ill repute. “Faith is often limited to something within a personal sphere that many Catholic youth try to make it as invisible as possible. They try to avoid religion-oriented debates, hence lose chances to bear witness to Gospel,” Sr. Marie Nguyen, a sociologist, added.

Facing pressing concerns on the expansion of the Church, attendees have discussed on various aspects of the Church’s mission.

The first question is in a country full of social, political, and economic bad news, how is the Christian message "Good News" for our people? In the midst of an all-pervading despair, where lies the hope and optimism which the Gospel can bring about?

Secondly, how the image of the Church as a family of God can be built? How Christian families become authentic domestic churches? What are the roles of cultures in evangelization? What are necessary efforts towards inculturation needed in order to facilitate the integration of the Gospel into Vietnamese culture? What need to be done to relay the Christian message to the socio-cultural, religious, political and economic reality of Vietnam?

Among all aspects, Christology is the one that has received most attention, since the decisive element of every Christian life lies in the response that must be given to the question Christ asked: "Who do you say that I am?" (Mt 16:15). Without a correct understanding of the person of Christ, of His nature, of His significance and of His message addressed to the human race, Christianity lacks authenticity.


J.B. An Dang

 

Source: VietCatholicNews

 

06/03/2009

  Cuộc tập kích đã ''thành công tốt đẹp''

Khoảng 12 giờ 30 phút ngày 04/3/2009, tôi và Luật sư Đạt vừa từ một quán cơm gần Văn phòng trở về thì có 3 xe gắn máy chở 6 thanh niên lạ mặt chạy đến ép xe chúng tôi và ra lệnh "Xuống xe". Không biết chuyện gì xảy ra, tôi hỏi: "Chuyện gì?" thì một thanh niên quát Ls Đạt: "Không liên quan đến anh, anh đi chổ khác. Chị này lên xe tôi". Tôi hỏi: "Anh là ai? Bộ mấy anh muốn bắt cóc tôi sao?". Anh ta bảo: "Chúng tôi mời chị mà chị không đi". Tôi nói: "Các anh có giấy tờ gì mà mời?". Anh thanh niên này chưa kịp trả lời thì bỗng nhiên xuất hiện thêm 1 xe 4 bánh bên hông sơn 2 chữ Cảnh Sát màu xanh và 5-6 người khác, một người đàn ông khoảng hơn 50 tuổi tướng tá bặm trợn ra lệnh: "Không đi thì lôi lên xe", đồng thời ông ta cùng với 3-4 thanh niên khác túm lấy tôi quẳng lên xe chạy thẳng vào bên trong sân trụ sở Công an quận Gò Vấp. Hơn chục thanh niên, đàn ông to khỏe áp đảo duy nhất 1 phụ nữ là tôi. Vậy là cuộc "tập kích" của "quân ta" đã "thành công tốt đẹp" !

Xuống xe xong, tôi hỏi: "Ở đây ai làm việc với tôi?". Không ai trả lời. Một người đàn ông đứng tuổi khác đi tới, tôi hỏi ông ta: "Anh là cán bộ ở đây à?". Ông ta nói: "Phải". Tôi hỏi tiếp: "Thế anh tên gì?". Ông ta cũng không trả lời mà lãng đi nơi khác. Người đàn ông bắt tôi lúc quát tôi: "Đi lên lầu, có người làm việc với chị". "Tôi không đi, anh phải cho tôi biết anh là ai, muốn làm việc gì với tôi?". Ông ta không nói không rằng hung hăng xông tới chộp tay tôi bẻ quặt lôi tôi lên lầu 1 và tống vào 1 căn phòng. Trong phòng này có 1 bàn lớn hình chữ nhật và một bàn viết kê nối với nhau và hai hàng ghế gỗ. Trên cái bàn viết có tấm bảng mê ca xanh ghi họ tên chức vụ của một ông Đội phó nào đó. Người thanh niên trẻ khoảng 30 tuổi có nhiệm vụ canh giữ tôi vội vàng lấy tấm lịch để bàn đậy cái bảng tên mê ca lại. Tôi nhìn thấy thái độ của anh ta mà buồn cười. Tôi mới nói: "Anh đậy bảng tên lại làm cái gì? Tôi không quan tâm đến chuyện đó đâu. Cái ông có tên trên bảng ấy đâu có ngồi đây, ông ta cũng đâu đụng chạm gì đến tôi, tôi để ý tên ông ta làm gì. Nếu biết việc mình làm là xấu thì đừng làm, anh che bảng tên ở đây nhưng không che được con mắt của nhiều người nhìn thấy các anh dùng vũ lực bắt tôi trái pháp luật. Hay là các anh lại dí súng vào đầu để bịt mồm bịt miệng người ta đừng nói chuyện này ra? Tôi không làm việc với những người vô danh đâu".

Tôi nói xong thì kéo mấy cái ghế kê lại thành hàng để trèo lên nằm ngủ. Định trèo lên cái bàn dài, nhưng thấy bàn hơi cao, leo lên đó nằm có phần bất lịch sự nên thôi.

Hơn 1 giờ chiều thì có hai người bước vào. Hóa ra là "người quen" tên Hải và Thắng, chính là hai vị đã từng cản trở không cho tôi đến dự phiên tòa xét xử sơ thẩm blogger Điếu Cày. Anh ta gọi tôi thức dậy để "làm việc". Tôi hỏi anh tên Hải: "Anh đến đây với tư cách gì? Nếu anh muốn nói chuyện như anh em thì nói ở chổ khác, không nói ở đây. Nếu anh muốn nhân danh cái gì đó làm việc với tôi thì anh về mặc quân phục vô, đeo bảng tên đàng hoàng rồi làm việc". Anh ta hỏi tôi "Bộ không biết tôi là ai sao mà còn đòi quân phục với bảng tên?". Tôi nói: "Tôi không biết. Các anh dùng vũ lực bắt tôi đến đây thì các anh phải có tên họ đàng hoàng, tôi không làm việc với người không có tên". Anh ta lại yêu cầu tôi phải bỏ điện thoại di động lên bàn, không được nghe điện thoại. Tôi nói: "Cho đến giờ phút này, tôi vẫn là người có đầy đủ quyền công dân, tôi có quyền giữ ��ồ v��t tài sản trong người tôi, tại sao tôi phải bỏ ra. Nếu các anh muốn chiếm đoạt thì cứ việc dùng bạo lực mà chiếm đoạt". Một người nữ khoảng 30 tuổi mặc cái áo ngắn màu nâu nhàu nhĩ ngồi ghế kế bên láu táu chen vào, tôi bực mình quay sang trừng mắt nhìn cô ta: "Ai cho phép cô chen vào? Chuyện riêng của tôi không khiến cô xen vô. Cô là cái gì ở đây? Ăn mặc lôi thôi như thế, cô là ai? Nãy giờ tôi nói chuyện với anh này là tôi còn nể anh ta, chớ cô thì tôi không nói với cô". Cô nọ ngồi im.

Họ thấy tôi không đồng ý tắt điện thoại bỏ ra ngoài bèn gọi vào 4 mụ đàn bà mặc sắc phục an ninh, nhưng chỉ có 1 người đeo bảng tên Nguyễn Thị Nga, 3 người còn lại "vô danh" (không hiểu sao ở chổ này lắm kẻ "vô danh" đến thế?) xông vào nắm tay nắm chân tôi lại để móc túi quần lấy điện thoại di động và tiên trong túi quẳng lên bàn rồi ngăn cản không cho tôi lấy lại. Tôi chỉ thấy buồn cười về cái sự tự xưng là "chính" mà hành vi thì rất "tà", làm việc gì cũng dấm dúi, che giấu.

Suốt gần 30 phút, tôi và người tên Hải tranh cãi nhau nhì nhà nhì nhằng vụ anh ta cho rằng vì anh ta "mời" tôi không được nên "được phép dùng bạo lực". Còn tôi thì yêu cầu anh ta chỉ ra văn bản pháp luật nào quy định cái sự được "phép ấy" nhưng anh ta cứ loanh quanh mãi. Đại khái nó cũng giống như vụ tôi tố cáo Trưởng Công an phường Cầu Ông Lãnh bắt người trái pháp luật mà họ ậm à ậm ừ rồi nín thinh gần 2 năm nay.

Sau đó, "viện binh" tiếp theo là một ông ngoài 50 tuổi, không mặc sắc phục. Tôi hỏi ông này tên gì, cấp bậc chức vụ gì thì ông ta nói mình tên Trần Tiến Tùng, cán bộ Công an Gò Vấp. Tôi nói; "Anh nói thế thì tôi biết thế, thật sự anh có phải tên đó hay không tôi làm sao kiểm chứng được. Anh có giấy chứng nhận ngành cho tôi xem thì tôi mới tin". Ông ta hỏi tôi: "Có cần thiết như vậy không?". Tôi trả lời: "Cần thiết. Tôi cần biết tôi đang làm việc với ai". Ông ta bèn vặn lại tôi là "Chị đến đây có mang giấy chứng minh không?". "Ô hay! Các anh dùng vũ lực bắt tôi đến đây rồi anh hỏi tôi đến đây sao không có giấy chứng minh".

Túm lại là họ cứ viện lý do là gởi giấy mời nhiều lần mà tôi không đến, nhưng tôi yêu cầu họ có giấy tờ gì chứng minh cái sự "nhiều" ấy thì họ chỉ lòi ra được có 2 tờ, mà trong ấy có ghi ý kiến của tôi yêu cầu phải trao giấy mời trước 3 ngày mà tôi đã kể mấy hôm trước. Rồi họ mang ra một đống giấy bảo tôi phải ký tên xác nhận bài viết nào của tôi trong số đó. (Nói chung là tôi và cái nhà ông Tùng kia tranh luận nhiều chuyện rất là loanh quanh, buồn cười, đáng để viết thành một chuyện khôi hài, tôi sẽ kể lại cuộc tranh luận này vào một lúc khác). Tôi trả lời ông Tùng rằng: "Tôi phản đối việc các anh dùng vũ lực bắt tôi đến đây nên tôi không làm việc gì cả. Tôi sẽ làm việc với các anh vào một ngày khác. Các anh có giữ tôi ở đây thì cũng giống như giữ đống đất, đống đá mà thôi. Tôi không viết, không ký bất cứ cái gì hết". Ông ta có nói gì tôi cũng một mực im lặng ngồi gục đầu lên mặt bàn để ngủ, ông ta ngồi giở từng trang giấy đặt trên bàn ra đọc to lên rồi suy diễn ấm ớ theo kiểu khiêu khích cho tôi trả lời. Tôi bảo: "Anh đừng khiêu khích tôi, vô ích thôi. Tôi đã nói hôm nay tôi không làm việc với các anh là không làm việc".

Anh chàng trẻ tên Thắng thì hung hăng đập bàn quát tôi, nào là "ngoan cố", "Rượu mời không uống muốn uống rựu phạt", "không khoan hồng", v.v... và v.v.... Tôi nhìn anh ta cười nhếch mép: "Hung hăng quá vậy! Thích quát à? Thích quát thì tự quát tự nghe đi nhé. Tôi không nói chuyện với anh". Tôi tiếp tục im lặng.

Một lúc sau, ông Tùng ra ngoài rồi trở vô đề nghị tôi chọn một một ngày khác để làm việc. Anh chàng Thắng lại đứng lên hăng hái chen vào, tôi quay lại bảo anh ta: "Tôi đang nói chuyện với ông này, không nói chuyện với anh", thì anh ta mới hậm hực ngồi xuống.

Cuối cùng, tôi đồng ý nhận 1 Giấy Mời khác làm việc vào lúc 14 giờ ngày 05/3/2009 vì buổi sáng tôi phải đến Thi Hành Án Gò Vấp, còn ngày thứ 6 thì phải đến Tòa án quận 9 làm đại diện theo ủy quyền cho ông Luật kiện ông Nguyễn Minh Luân- Phó Công an quận 9.
Tạ Phong Tần

 

Source: VietCatholicNews.

 

05/03/2009

  Giáo xứ Hà Đông, giáo hạt Xóm Mới, Sài Gòn thực hiện món quà mùa chay cho trẻ em bất hạnh

Thứ năm, ngày 05/3/2009, giáo xứ Hà Đông, giáo hạt Xóm Mới, Sài Gòn bắt đầu thực hiện món quà mùa chay của giáo xứ dành cho trẻ em bất hạnh, khiếm thị.

Đó là việc động thổ để xây dựng một mái ấm tình thương mang tên Hà Đông với kinh phí dự trù trên nửa tỷ đồngViệt Nam. Mái ấm được xây trên một nền đất 80 mét vuông, gồm một trệt một lầu, địa điểm khá lý tưởng, nằm trong khu vực có nhiều biệt thự, mặt trước là đường nhựa, còn bên hông gần sông Vàm Thuật - một nhánh của sông Sài Gòn, phía sau còn là một khu đất trống.

Mái ấm này sẽ là một công trình do giáo dân chung tay đóng góp. Nguồn gốc sự việc như sau: năm 1976, trước khi qua đời, thầy giảng Phêrô Đinh Thành Tiên đã dâng tặng cho nhà thờ một căn nhà rộng 80 mét vuông. Chính quyền địa phương mượn căn nhà đó để làm phòng y tế. Sau đó, từ năm 1994, có một sự qui định là tất cả những căn nhà nào đang được sử dụng để làm việc xã hội thì cứ sử dụng vào công việc phục vụ đó.

Mới đây, cha chính xứ Phaolô Nguyễn Thực đã đồng ý nhận mảnh đất 80 mét vuông này do chính quyền địa phương đền bù lại cho giáo xứ và từ những việc lành phúc đức mà giáo dân trong giáo xứ thường thực hiện cho người nghèo đã làm bật lên một ý tưởng: giúp trẻ em bất hạnh, khiếm thị có một chỗ ở tốt. Thế là mọi việc được chuẩn bị cho đến hôm nay mới chính thức khởi công.

Cha chánh xứ nói: “Ở thời điểm này, chúng tôi tận dụng khả năng vốn có để thực thi bác ái, người Việt Nam yêu thương người Việt Nam.”

Xây dựng một căn nhà thì dễ, nhưng để duy trì công việc bác ái nơi căn nhà đó mới là khó. Hy vọng với cộng đoàn 5.400 giáo dân, được qui tụ và sinh hoạt qua các đoàn thể sẽ là sức mạnh nội lực để giáo xứ hoàn thành và duy trì công trình bác ái này.

Một món quà mùa chay thật ý nghĩa của giáo xứ Hà Đông sẽ minh họa thêm đời sống chứng nhân của từng người giáo dân ở vùng Gò Vấp này..
 

Maria Vũ Loan.

 

Source: VietCatholicNews.
 

05/03/2009

  NỢ NHƯ "CHÚA CHỔM"

Trong những ngày khó khăn của giáo dân Thái Hà hồi năm ngoái. Các vấn đề liên đới chỉ giải quyết ở cấp quận hay cấp thành phố. Hầu như trên trung ương không thấy có ý kiến. Những người hữu quan nói rằng sự việc Thái Hà do cấp thành phố Hà Nội giải quyết.

Ngay cả sự xuất hiện của ông Trọng phó thủ tướng tại Thái Hà cũng không thấy ý kiến gì của trung ương sau đó. Cấp cao nhất mà giáo dân và tu sĩ Thái Hà được gặp gỡ là ông Vũ Hồng Khanh thuộc ủy ban nhân dân TP Hà Nội.

Nhà nước muốn giữ việc giáo dân Thái Hà đòi đất nằm trong phạm vị thành phố. Họ cho rằng đây không phải là việc đáng để trung ương can thiệp. Cũng có nghĩa họ muốn dư luận coi đây là việc không lớn lắm. Sở dĩ họ làm vậy là để bóp nghẹt cho sự việc nhỏ đi.

Có thật là trung ương không tham gia ?

Nhưng những ngày vừa qua, liến tiếp các vụ bắt bớ trái phép và vô lý của công an TP HCM đối với những người ở văn phòng luật sư Pháp Quyền của ông Lê Trần Luật đã nói lên điều gì. ?

Câu trả lời đơn giản. Tại vì ông Lê Trần Luật với tư cách luật sư, đại diện hợp pháp cho các thân chủ mình là giáo dân Thái Hà. Đi khởi kiện báo Hà Nội Mới, đài truyền hình Việt Nam 43- Nguyễn Chí Thanh –Hà Nội. Nội dung rất đơn giản là đề nghị các cơ quan trên đính chính lại hình ảnh của họ tại phiên tòa không đúng như các cơ quan truyền thông trên đã đưa.

Hình dung liên quan từ Thái Hà đến vụ bắt bớ, cản trở văn phòng ông Luật là việc đơn giản. Nhưng nếu nói Thái Hà là việc của Hà Nội, thì sao người liên quan với Thái Hà tận trong Nam lại bị sách nhiễu nặng nề đến vậy ?

Để cái vòi vươn xa đến như vậy, phải có một cái đầu của con Bạch Tuộc chỉ đạo.

Mọi việc phối hợp rất nhịp nhàng, từ thoái thác trả lời của các cơ quan đài, báo. Đến lúc cầm chắc bên trong Nam cơ quan công an đã vô hiệu hóa tự do đi lại của Lê Trần Luật. Đài, báo đồng loạt trả lời họ không đính chính gì cả. Trong cái sáng hôm Lê Trần Luật bị an ninh giữ ở sân bay phía Nam thì bà Việt cũng bị giữ tại công an phường để tường trình lại sự việc mà tòa đã xử. Tất cả những diễn biến ấy chứng minh rằng đã có một sự chỉ đạo thống nhất từ trung ương, xuyên suốt từ Bắc chí Nam. Nhằm làm tan rã ý chí đòi công lý- sự thật mà nhà nước đã vay của nhân dân. Một món nợ quá lớn mà nhà nước Việt Nam từ khi hình thành đã lấy đi của nhân dân đến tận bây giờ vẫn lấy. Nay không đủ can đảm để chi trả, đành phải dùng những trò bài bây để trốn tránh chủ nợ.

Thực ra giáo dân Thái Hà chỉ là một trong muôn vàn chủ nợ, cả dân tộc Việt Nam này đều là chủ nợ của nhà nước hiện hành. Trả nợ cho một chủ nợ sẽ khiến nhiều chủ nợ khác đến đòi. Chính vậy nhà nước bằng mọi giá phải áp đảo chủ nợ nào dám đứng lên đòi thanh toán, hoặc nhà nước dùng thủ đoạn làm họ mất kiên trì quên đi món nợ đó. Nhất là khi có quyền lực và các phương tiện nắm trong tay thì việc xù nợ bằng mọi cách là điều kẻ tiểu nhân hay làm.

Chúng ta những giáo dân Thái Hà với niềm tin vào công lý, những cộng sự và luật sư anh dũng, những tri thức quan tâm đến vận mệnh dân tộc. Cần phải nỗ lực sát cánh trong việc đòi món nợ công lý- sự thật này. Chúng ta đòi hoàn toàn không phải mục tiêu người ta hoàn nợ cho chúng ta, bởi chúng ta biết người ta đã hoàn toàn mất khả năng chi trả và không hề muốn trả. Chúng ta đòi vì một ý nghĩ sâu xa hơn, tốt đẹp hơn cho đất nước, dân tộc này là – không cho phép họ đừng lấy thêm gì của nhân dân nữa.

Những văn bản trả lời của các cơ quan nhà nước như Tòa Án, Báo, Đài khiến chúng ta hình dung tới một vị lãnh đạo trong lịch sử là Chúa Chổm. Sau khi mắc nợ nhiều quá không trả được nhân dân bèn dùng đến quyền lực để đánh bài cùn. Ra lệnh Cấm Chỉ. Tức là những người đòi nợ Chúa buộc phải dừng lại ở chỗ đó. Phố Cấm Chỉ ngay nay vẫn còn trên bản đồ Hà Nội, là bài học đắt giá cho hậu thế về việc cho giai cấp thống trị vay mượn.
 

Phong Thương

 

Source: VietCatholicNews.

 

04/03/2009

  CHIẾN THUẬT "GÀ THẢ VƯỜN" CỦA CÔNG AN GÒ VẤP

Theo kế hoạch, ngày 3/3/2009 Luật sư Lê Trần Luật sẽ bay ra Hà Nội để cùng các giáo dân Thái Hà nộp đơn khởi kiện báo Hà Nội Mới và Đài Truyền Hình Việt Nam.

Khoảng 6 giờ sáng ngày 3/3/2009, tôi đang ngủ thì ông Luật gọi điện thoại bảo tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất đem hành lý của ông Luật về, vì "bị họ chặn lại không cho lên máy bay". Ông Luật không nói rõ "họ" ở đây là ai.

Tôi lập tức cùng Luật sư Đạt đi xe máy ra ngay sân bay. Đến cổng an ninh sân bay, tôi nhìn thấy ông Luật đang đứng đó cùng với anh Đặng Phương Quang - mặc sắc phục Cảnh sát khu vực CAP7 (Gò Vấp), còn lại xung quanh có khoảng gần 20 người thanh niên mặc thường phục quần áo r��t lôi th��i đi qua đi lại vây quanh ông Luật nhưng dáng vẻ nghênh ngang như ở chốn không người, dù tại đó có hai anh mặc sắc phục An ninh sân bay đang đứng chần dần. Dĩ nhiên, tôi không có vé máy bay nên không thể đi qua cái cổng ấy. Tôi mới hỏi ông Luật: "Có chuyện gì vậy?". Ông Luật trả lời: "Mấy anh này giữ lại không cho lên máy bay, bảo là lệnh sếp như vậy, hành lý đã đưa lên máy bay rồi, bây giờ đang chờ lấy hành lý lại". Tôi quay ra hỏi: "Chuyện này là sao vậy anh Quang?". Anh Quang trả lời lí nhí: "Em không biết. Tại lãnh đạo bảo như thế thì phải làm như thế".

Trong khi tôi đang nói chuyện với anh Quang thì mấy thanh niên này xúm lại nhìn tôi. Tôi hỏi một thanh niên mặc áo thun trắng bỏ ngoài quần, cắt đầu đinh: "Các anh là ai vậy?". "An ninh kinh tế. Chị là ai?". Nghe câu trả lời muốn cười bể bụng, chắc mấy chú này tưởng tôi không biết "an ninh kinh tế" là cái giống gì nên đem ra "hù" tôi chăng? Tôi chỉ ông Luật nói: "Tôi là nhân viên của ông này". "Nhân viên là sao?". "Ơ! Các anh giữ ông này lại ở đây mà không biết ông ta là ai à? Không hiểu nhân viên của ông này làm cái gì à?". Mới nói đến đây thì một người đàn ông khoảng hơn 50 tuổi, tầm vóc trung bình, mắt hi hí, mặt nhăn nhó như cái bị rách, nói giọng Bắc the thé nhảy xổ vào quát tôi: "Chị không được phép hỏi chúng tôi. Chị chỉ được hỏi anh Quang thôi". Ơ hay, cái nhà ông này lạ chưa, ông ta là ai mà dám cấm tôi hỏi? Ông ta không mặc đồng phục, sắc phục của cơ quan, tổ chức nào, không có bảng tên, cũng không xuất trình giấy chứng minh cho tôi xem, áo quần thì còn tệ hơn mấy tay xe ôm ngoài cổng sân bay, điệu bộ thì ngênh ngang, nhìn giống xã hội đen nhiều hơn là người lao động lương thiện, ai biết ông ta là cái quái quỷ nào. Lúc đó mà có Ban giám khảo chấm điểm về thời trang thanh lịch chắc chắn tôi chiếm hạng nhất (dù tôi chả ăn mặc sang trọng gì) chớ không phải ông ta hay mấy tay thanh niên nghênh ngang kia.

Tôi vốn dĩ không thích đôi co, cãi cọ với kẻ ngang ngược, những ngữ này thì biết gì lý lẽ mà nói cho vã bọt mép, nói nhiều thì cũng trôi tuột đi như "nước đổ đầu vịt" mà thôi. Chờ lấy va ly hành lý xong tôi đi về.

Vừa về đến Văn phòng, đã gặp ngay "quan phường" đến đưa "Giấy Mời" Luật sư Nguyễn Quốc Đạt và cô kế toán Quỳnh Nhi. Hê hê, coi như Văn phòng này ai cũng đều có Giấy Mời rải đều hết. Thôi thì bảo nhau "khăn gói quả mướp" dọn hết Văn phòng cùng với toàn bộ nhân viên lên Công an quận Gò Vấp ở làm việc luôn cho tiện cả đôi bên. Trời Sài Gòn tháng này nắng nóng chói chang, khỏi mất công các chú Công an Gò Vấp mời tới mời lui cho nắng cực.

10 giờ cùng ngày, ông Luật gọi điện thoại cho tôi hay ông đang ở Công an quận Gò Vấp trong tình trạng: không ai làm việc, giữ không lý do, giữ không giấy tờ mà theo "lệnh của sếp" (chả biết sếp nào), nhưng đi ra phía cổng thì bị gác cổng lôi vô, nghe thật giống y như gà thả trong vườn. Đến đúng 11 giờ trưa mới thấy ông Luật được "hộ tống" trở về. Hình như mấy chú kia sợ ông Luật đi một mình thì "lạc đường" chăng? Đầu giờ làm việc buổi chiều, đích thân "mấy chú" đến tận Văn phòng rước "gà" đem vô "vườn" "thả" tiếp đến 5 giờ chiều.

Ngày mai tôi không biết ông Luật có "làm gà" nữa hay không, bởi lẽ khi nhà cầm quyền không hành xử theo pháp luật thì không thể căn cứ vào quy định pháp luật mà đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra.

Nói chung là làm cách nào cho "gà" không còn điều kiện "xía mỏ" mổ mổ mổ vào các mụt ghẻ ung nhọt của ai đó thì thôi.

Tạ Phong Tần

 

Source: danchua.eu
 

04/03/2009

  Be messengers of hope, Pope exhorts young people in World Youth Day message

The Vatican has released Pope Benedict's message for the 23rd World Youth Day, which will be observed on Palm Sunday, April 5. The Pope's message to young people centers on the need for hope in our society. "The crisis of hope is more likely to affect the younger generations," the Pope writes. He adds that the world is looking for "not just any kind of hope, but a firm and reliable hope." Driving home that message, he says: "Politics, science, technology, economics and all other material resources are not of themselves sufficient to provide the great hope to which we all aspire."

Firm and reliable hope can only be based on faith, the Pope argues. In contemporary society, the flight from faith has caused the loss of hope, because "one of the main consequences of ignoring God is the evident loss of direction that marks our societies, resulting in loneliness and violence, discontent and loss of confidence that can often lead to despair."

Pope Benedict acts Catholic youth, during this Pauline year, to recognize St. Paul as the messenger of hope, pointing toward Jesus as the source of all hope. He adds that young people should learn to rely on Mary as mother of hope. Then, the Pope says, "If Jesus has become your hope, communicate this to others with your joy and your spiritual, apostolic and social engagement."
 

Source: Catholic World News.

 

03/03/2009

  Tin mới về Luật Sư Lê Trần Luật

Sáng sớm ngày 3/3, từ Sài Gòn, luật sư Lê Trần Luật bắt chuyến bay ra Hà Nội. Bất ngờ, khoảng 6h, lực lượng an ninh tại sân bay đã ngăn luật sư lại với lý do "mời làm việc". Trong phòng làm việc của an ninh sân bay, có chừng hai chục người anh ninh đang chờ sẵn.

Luật sư đã hỏi lý do mời làm việc và được trả lời rằng: lực lượng an ninh được lệnh của cấp trên và không cần biết lý do. Họ có ý thỏa thuận rằng sau buổi làm việc, sẽ đưa luật sư trở về Văn phòng luật sư Pháp Quyền của anh.

Theo dự định, trong chuyến đi Hà Nội lần này, luật sư cùng các giáo dân của giáo xứ Thái Hà sẽ tiếp tục vụ kiện báo Hà Nội Mới (về việc đưa tin sai sự thật rằng "các bị cáo đều đã cúi đầu nhận tội" trong phiên xử sơ thẩm của tòa án nhân dân quận Đống Đa ngày 8/12/2008).

Có thể nói, việc làm này của an ninh là một hành động cản trở cố ý, gây khó khăn cho công tác của luật sư. Nếu muốn mời ai đó làm việc, an ninh phải mời đàng hoàng, bằng cách báo trước và có lý do thỏa đáng, chứ không thể làm càn như vậy!

Hiện tại, luật sư đang bị giữ lại tại trụ sở công an quận Gò Vấp.
 

Thư ký luật sư

 

Source: VietCatholicNews.

 

02/03/2009

  Hickey's home a haven but more needed

Perth Archbishop Barry Hickey's home has become a haven for homeless people, many of whom are indigenous, looking for emergency accommodation but much more needs to be done, he believes.

 

Every evening, a constant stream of people who have nowhere else to go turn up at Archbishop Hickey's modest home in the heart of the city, just across the road from St Mary's Cathedral, in search of a place to kip, The West Australian reports.

 

The man they call "Father" usually gives them a sandwich or a few dollars before they bed down at the back of his house, safe in the knowledge it is one of few places where police cannot move them on.

 

Two young men were the first arrivals on the night The West Australian visited. Gavin, a man in his 20s with a solvent sniffing habit, said he had been living on the streets since he was 16.

 

Anna, who arrived with her boyfriend about an hour later, was even more desperate. She is pregnant with her fifth child, a baby likely to be taken from her at birth.

 

She said she was on the priority list for public housing but faced a wait of about a year.

 

Archbishop Hickey said Anna and Gavin were typical of his nocturnal visitors, most of whom were Aboriginal. While he tried to help them in practical ways, he felt frustrated that his efforts could make no difference to their long term rehabilitation.

 

While he acknowledged there was no quick fix to the problem, there was an urgent need for emergency short term accommodation and after hours support services in the city. He also believed there should be a rehabilitation centre specifically for indigenous people and a "mothercraft" or parenting service.

 

"Housing is not the top priority for the chronically homeless," he said. "For people who are addicts, who have mental health problems, whose lives are a mess, there is a need for a lot more help before they can manage a house."

 

Source: CathNews.

 

02/03/2009

  Buổi gặp mặt các huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể hạt Bảo Lộc

Sáng ngày 27/2/2009, đã có hơn 30 Huynh Trưởng và anh chị phụ trách Thiếu Nhi của 16 Giáo xứ trong Giáo hạt Bảo Lộc đã về tại Văn phòng TNTT Gx Bảo Lộc dự phiên họp chuẩn bị cho Sa mạc huấn luyện trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể trong Giáo hạt, do Cha Gioan Đỗ Minh Chúc chủ tọa. Những Giáo xứ ở xa như Cát Tiên, Đambri, Đức Thanh... cũng đã cử đại diện về dự.

Cha phụ trách cũng như Ban Hiệp Đoàn Lâm thời của Giáo hạt Bảo Lộc đã lắng nghe ý kiến của các Giáo xứ nêu lên những khó khăn, những điều cần thiết trước mắt để có thể tổ chức sinh hoạt trong Giáo xứ. Trong buổi sinh hoạt này các anh chị em đã thống nhất nội dung, nguyên tắc sinh họạt theo đúng tinh thần nội quy của Hội đồng Giám Mục phê chuẩn năm 1971. Ngoài ra, anh em cũng đã thống nhất về đồng phục, màu khăn quàng để đúng với Phong trào TNTT Việt Nam.

Sa mạc trại dự kiến sẽ tổ chức vào cuối tháng tư dành cho các Trưởng trong Ban Quản Trị và các trưởng đầu ngành.

Nhân tiện, cũng xin có đôi dòng về Phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể Giáo Hạt Bảo Lộc nói riêng và Giáo phận Dalat nói chung đã trải qua một giai đoạn vững mạnh sau khi chuyển đổi tên gọi từ Nghĩa Binh Thánh Thể (1971). Gần 100% Giáo xứ trong Hạt Bảo Lộc có đoàn TNTT, sinh hoạt nền nếp, học và huấn luyện theo chương trình Thăng Tiến của Ban Nghiên huấn Giáo phận Dalat soạn thảo. Những khóa huấn luyện cho từng cấp Trưởng được tổ chức thường xuyên hàng năm... Sau biến cố lịch sử 1975, Phong trào TNTT tại các Giáo xứ đã chựng lại trong tổ chức cũng như sinh họat.

Thời gian qua, những bước đi thăng trầm của Phong trào TNTT, việc tổ chức của từng Giáo xứ gần như tùy thuộc vào điều kiện thực tế của giáo xứ đó. Một vài giáo xứ trong Giáo hạt vẫn duy trì hình thức sinh hoạt TNTT, nhưng cũng không thuần nhất trong tổ chức. Đến nay, sau mấy chục năm âm thầm triển nở. Phong trào. TNTT đã có điều kiện sinh hoạt trong một bối cảnh mới của xã hội. Nhất là nhu cầu bức thiết trong việc giáo dục đời sống đạo đức trong thiếu nhi, định hướng trong những sinh hoạt vui chơi lành mạnh – một nỗi trăn trở cho những người quan tâm đến sự nghiệp giáo dục cho lớp tuổi này. Cha Giuse Nguyễn Hữu Duyên - Quản hạt Bảo Lộc – cuối năm vừa qua đã cử hai Cha Gioan Đỗ Minh Chúc và Cha Giuse Vũ Ngọc Thanh trong những bước đầu giúp đỡ và hướng dẫn để hình thành Ban Huấn luyện TNTT.

Quả thực còn rất nhiều khó khăn với những đòi hỏi có nơi những người Trưởng hôm nay. Với bước phát triển của xã hội, của khoa học... nội dung, phương pháp giáo dục phải mới và phong phú hơn, sinh động hơn. Đặc biệt là phải thích nghi với thời đại mà vẫn luôn trung thành với Tôn Chỉ, Mục Đích, Đường Lối của Thiếu Nhi Thánh Thể.

Người Huynh trưởng hôm nay phải “làm mới” mình hơn.


Nguyễn Thành Trung.

 

Tin Tức tháng 02, 2009. More News archives February 2009.

 

Tin Tức tháng 01, 2009. More News archives January 2009.

 

Tin Tức tháng 12, 2008. More News archives December 2008.

 

Tin Tức tháng 11, 2008. More News archives November 2008.

 

Tin Tức tháng 10, 2008. More News archives October 2008.

 

Tin Tức tháng 9, 2008. More News archives September 2008.

 

Tin Tức tháng 8, 2008. More News archives August 2008.

 

Tin Tức tháng 7, 2008. More News archives JuLy 2008.

 

Tin Tức tháng 4 - tháng 6, 2008. More News archives April - Jun 2008.

 

Tin Tức tháng 1 - tháng 3, 2008. More News archives Jan - Mar 2008.

 

Tin Tức tháng 10 - tháng 12, 2007. More News archives Oct - Dec 2007.

 

Tin Tức tháng 7 - tháng 9, 2007. More News archives Jul - Sep 2007.